Monday, April 2, 2012

Hiểm họa Phương Bắc

Hiểm họa Phương Bắc

2011-09-27
Các bạn trẻ thảo luận về những mối đe dọa từ Trung Quốc đối với Việt Nam, cũng như các hành động cần thiết để bảo vệ chủ quyền biển đảo.
AFP photo
Tàu sân bay Varyag đang được cải tạo tại một xưởng đóng tàu ở thành phố Đại Liên, tỉnh Liêu Ninh phía đông bắc Trung Quốc, ngày 17 tháng 7 năm 2011.
Khánh An rất vui được đón tiếp các bạn đến với Chương Trình Café Wifi.
Ngày hôm nay chắc là các bạn đang ở trên đường dây sẽ thắc mắc là có thêm một người có tên là Dũng. Bây giờ mời anh Dũng tự giới thiệu sơ sơ cho các bạn biết một chút về mình được không anh Dũng?
Dũng: Vâng. Chào các bạn. Mình là Dũng (Aduku Adk), một người bị bắt vào Hỏa Lò hôm 21 đấy, đến hôm 25 mới được thả, nhà ở Phú Thọ, Việt Trì.
Tú: Dạ vâng ạ. Chào anh Dũng. Em là Từ Anh Tú, cũng tham gia biểu tình với anh mấy lần ạ.
Khánh An: Không biết là có biết mặt nhau không?
Dũng: Có. Biết mặt rồi nhưng chưa nói chuyện.
Khánh An: À, chưa nói chuyện với nhau lần nào, thế là bây giờ được dịp nói chuyện phải không? Bây giờ thì mình còn 2 bạn ở trên đường dây nữa.
Tuynh: Em chào anh Dũng và các bạn. Em là Tuynh ở Phan Thiết.
Hiếu: Dạ. Xin chào anh Dũng. Em là Huỳnh Trọng Hiếu.

Đất nước đang lâm nguy

Khánh An: Rồi, trong phần trước Khánh An có đặt ra một câu hỏi là “Bạn có nghĩ rằng đất nước đang lâm nguy hay không?”, thì vừa rồi cả 3 bạn đều trả lời là các bạn nghĩ rằng “đang trong tình trạng lâm nguy” và có một số vấn đề từ bên trong nước. Trong phần hai này, Khánh An muốn mời các bạn đưa ra những lý do từ bên ngoài, những mối đe dọa mà các bạn nghĩ rằng có thể làm cho tình hình đất nước lâm nguy. Bây giờ thì Khánh An chắc là phải hỏi lại câu này với anh Dũng vì có khi anh Dũng lại cho rằng không lâm nguy thì sao?
Dũng: Ồ, mình cho là rất…rất lâm nguy.
Khánh An: Thế là cùng phe với bạn Tuynh rồi. Bạn Tuynh cũng nói rằng không những lâm nguy mà là quá lâm nguy. Tại sao anh lại cho rằng rất rất lâm nguy ạ?
001_GR196774-250.jpg
Vũ khí Việt Nam đặt mua từ Nga. AFP
Dũng: Tại vì cái nguy cơ nó quá lớn mà nhân dân đa phần thì không nhận thức được. Cái nguy cơ lớn thế nào thì chắc mọi người cũng hiểu, nhưng mà cái mình sợ nhất là cái nhận thức của đồng bào mình về mối lâm nguy đó kém quá. Tất cả mọi người để ý vào chuyện cơm áo gạo tiền nhiều quá nên chẳng nhìn được xa. Nói thật mình lo là lo cái đấy thôi chứ còn mọi mối lâm nguy nó từ bên ngoài không đáng sợ bằng cái ở bên trong.
Hiếu: Dạ. Em xin nói thế này, là anh Dũng nói cái mối lâm nguy của quốc gia nó xuất phát từ Trung Quốc, thì Hiếu cũng đồng ý với lại ý kiến của anh Dũng, và còn có thêm ý kiến thế này, là ngoài Trung Quốc ra còn có một nước cũng là quốc gia dân chủ nhưng mà cũng có sự đe dọa không kém. Đe dọa thì không nhiều nhưng mà người ta làm ảnh hưởng đến an ninh và đến quyền lợi của dân tộc Việt Nam chúng ta, đó là Đài Loan. Đài Loan như chúng ta biết là một quốc gia có sức mạnh quân sự khá mạnh trong khu vực này. Họ là người đã xây căn cứ trên đảo Ba Bình, đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Đó là điều ảnh hưởng đến an ninh và quyền lợi của người Việt mình.
Khánh An: Vâng. Thế còn các bạn khác, các bạn có bổ sung gì không?
Cái nguy cơ lớn thế nào thì chắc mọi người cũng hiểu, nhưng mà cái mình sợ nhất là cái nhận thức của đồng bào mình về mối lâm nguy đó kém quá.
Dũng, Phú Thọ-Việt Trì
Tú: Dạ vâng ạ. Em xin phát biểu ý kiến ạ.

Khánh An: Vâng. Mời Tú.
Tú: Theo em thì hiện nay bên ngoài Việt Nam có rất nhiều mối nguy cơ và trong đó chúng ta có thể kể đến các quốc gia: Trung Quốc, Philippines, Đài Loan, hay là Malaysia, bởi vì đó là những quốc gia trực tiếp can thiệp vào những hòn đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa của chúng ta. Tuy nhiên, Philippines, Malaysia hay Đài Loan thì theo em nguy cơ của nó không bằng Trung Quốc bởi vì so với Trung Quốc thì Trung Quốc trắng trợn hơn những quốc gia đó rất nhiều.
Khánh An: Vâng. Tuynh, Tuynh có ý kiến gì không? 

Thù trong, giặc ngoài?

Tuynh: Dạ. Em đồng tình với những gì anh Dũng nói là đúng. Anh Dũng ảnh lo là đúng, vì thực ra vấn đề bây giờ, người trong nước bây giờ biết những vấn đề đó rất là ít và họ không có thời gian quan tâm là một, thứ hai là truyền thông trong nước không được tự do, trong nước nó bóp nghẹt thông tin đa chiều và sự thật đi, thành ra người dân người ta ít quan tâm chứ không thể trách người dân người ta không quan tâm. 
Còn từ bên ngoài thì rõ ràng Trung Quốc bành trướng ở khắp nơi, điều đó ai cũng biết rồi. Phía Đông-Bắc của họ thì họ đang di dân rất nhiều sang bên Vladivostok của Nga, rồi thì Nội Mông ở phía Tây và Tây Tạng thì đương nhiên nằm trong sự kiểm soát của họ rồi. Còn hiện Việt Nam bây giờ thì chính phủ Việt Nam hiện tại phụ thuộc vào Trung Quốc quá, thì cái chuyện mất nước theo em nghĩ là nếu như mà cái thế hệ này không đứng lên đấu tranh thì cái chuyện bị lệ thuộc vào Trung Quốc là cái chuyện không phải là “sẽ” mà là “đang” rồi, chuyện này đang xảy ra rồi.
Vấn đề em ngại nhất, theo quan điểm của em thôi, em sợ nhất là vấn đề quân đội Việt Nam bây giờ có khả năng là bị vô hiệu hóa. Bởi vì gần đây mọi người chắc là có nghe báo đài đưa tin về ông Nguyễn Chí Vịnh. Theo thông tin trên mạng thì ông này có một lý lịch cá nhân và quá trình hoạt động không được trong sáng. Cái thời ông làm ở Tổng Cục II ông có những vụ án liên quan đến nhiều quan chức cao cấp của Việt Nam, trong đó có cả Tướng Giáp, đó là vụ án T2 và T4, mà thông tin này chưa được nhà nước Việt Nam công khai cho nên người ta không xác nhận được cái đó là thật hay giả, nhưng rõ ràng có nguồn tin là ông này là người gây ra vụ án T2 và T4, tức là vụ án siêu nghiêm trọng liên quan đến ngành tình báo Việt Nam. 
000_Hkg464025-250.jpg
Trạm kiểm soát biên phòng Việt Nam. AFP
Vấn đề ở chỗ là bây giờ ông này lại nhảy sang làm ở Bộ Quốc Phòng. Ông là Thứ trưởng Quốc Phòng. Thế bây giờ nguồn thông tin nói ông này ngày xưa có liên hệ với tình báo Hoa Nam của Trung Quốc, bây giờ ông làm ở Bộ Quốc phòng thì không biết chuyện đó có thật hay không? Và nếu mà là thật thì là thế nào? Em sợ nhất về vấn đề bây giờ, giả sử trong trường hợp họ (Trung Quốc) có đánh Việt Nam đi chăng nữa thì quân đội Việt Nam có bị xâm lược không? Cái đó rất là lo!
Nhưng theo em phỏng đoán thì Trung Quốc nó chả đánh Việt Nam làm cái gì, bởi vì thực ra bây giờ họ có mọi thứ họ muốn rồi, việc gì họ phải đánh Việt Nam? Đúng không ạ? Bây giờ có cái gì họ không có đâu? Bây giờ đất đai họ có rồi, ở Việt Nam họ đang di người đến và họ thuê rất nhiều rừng. Về kinh tế, Việt Nam đang nợ họ rất nhiều tiền. Thứ hai là bây giờ họ di dân sang đây, rồi công nhân, đủ thứ. Về Biển Đông thì họ cũng kiểm soát rồi. Bây giờ không còn cái gì là họ không có ở cái đất nước Việt Nam. Vấn đề bây giờ ở chỗ là chúng ta sẽ sống với người Trung Quốc trong tương lai như thế nào? (Mọi người cũng bật cười). 
Sự thật là như thế, bây giờ phải sống chung với lũ, trên đất nước Việt Nam bây giờ rất nhiều người Trung Quốc. Nếu với cái đà này trong phạm vi 5-10 năm nữa thì chúng ta coi như sẽ thành công dân hạng hai trên đất nước mình thôi, chứ không phải hạng một. Điều đó rất là nguy hiểm. Họ dùng chính sách bài trừ dân tộc, họ dùng chính sách đồng hóa thì mình rất là vất vả. Ý kiến của em chỉ thế thôi, chứ còn nhiều vấn đề lắm mà em nghĩ nói ra thì em không biết phải nói như thế nào cho thấy được hết.
Khánh An: Vâng. Bây giờ thì …
Tuynh: Em xin nhường lời cho bạn Hiếu, bạn Tú.
Khánh An: Vâng.
Hiếu: Dạ. Hiếu xin phép được nói ý kiến của mình.
Khánh An: Mời Hiếu.

Tham vọng của Trung Quốc

Hiếu: Lúc nãy bạn Tú nói ông Nguyễn Chí Vịnh và cái lý lịch cá nhân của ông ta liên quan đến vấn đề lãnh đạo quốc gia thì mình có một số vấn đề sửa đổi như thế này. Theo cái quan điểm riêng chủ quan của mình thì việc ông Nguyễn Chí Vịnh có lý lịch như thế nào, theo đường lối thân Trung Quốc hay là không thân Trung Quốc thì điều đó không quan trọng, bởi vì ông Vịnh hay Phùng Quang Thanh là bộ trưởng quốc phòng cũng vậy thôi, hay là bất kỳ đảng viên cộng sản nào làm bộ trưởng quốc phòng cũng vậy. Mình phải hiểu một điều rằng tất cả những người trong Đảng Cộng Sản Việt Nam thì họ đều có cũng một quan điểm là để bảo vệ quyền lợi của đảng cộng sản thì bắt buộc phải đi với Trung Quốc. Đi với Trung Quốc để bảo vệ quyền lợi của đảng dù cho việc làm đó nó có ảnh hưởng như thế nào đến an ninh quốc gia.
Rồi điểm thứ hai bạn nói là Trung Quốc nó có tất cả mọi thứ rồi thì mình nghĩ cái đó cũng là một điều chưa hoàn toàn đúng, bởi vì Trung Quốc là một nước có một diện tích rộng lớn, nhưng mà với một diện tích lãnh thổ rộng lớn như vậy nhưng mà lại có một khoảng cách, một đường ra biển quá hẹp. Đi ra hướng Đông Nam thì gặp phải Đài Loan, đi ra hướng Bắc thì gặp Nhật Bản và gặp quần đảo Ryu-Kyu kéo dài xuống phía Nam, nó làm cản trở hoạt động của hải quân Trung Quốc. 
000_Hkg5372249-250.jpg
Người dân Trung Quốc xem các mô hình máy bay quân sự tại hội chợ triển lãm hàng không Trung Quốc ở Bắc Kinh hôm 21/9/2011. AFP photo
Mà Trung Quốc như chúng ta đã biết thời gian gần đây đã cho hạ thủy chiếc hàng không mẫu hạm. Nếu có hàng không mẫu hạm mà không có con đường lưu thông ra biển thì việc làm đó có thể nói là vô nghĩa. Chính vì người ta cần có một không gian hoạt động cho nên cái việc người ta muốn bành trướng, bành trướng hải quân của mình ra trước.
Và chúng ta biết đường lưỡi bò là cái đường mà Trung Quốc đã tự mình vẽ ra không theo một quy ước nào của quốc tế, không theo đúng luật pháp quốc tế, không theo đúng sự thực lịch sử, nhưng mà Trung Quốc đã ngang nhiên với sức mạnh áp đặt của nước lớn trên các nước nhỏ thì Trung Quốc đã vẽ ra đường lưỡi bò để bắt các nước Đông Nam Á phải công nhận điều đó như là một điều hợp pháp. 
Thì cái việc Trung Quốc cần một không gian để hướng ra biển đã đe dọa đến an ninh của Việt Nam, bởi vì khu vực Biển Đông này mà quần đảo Hoàng Sa – Trường Sa là hai quần đảo lớn nhất trong khu vực Biển Đông, có trữ lượng dầu mỏ khá lớn và đó cũng là một ngư trường lớn nữa. Đó cũng là nơi mà Trung Quốc rất cần để hoạt động hải quân, cho nên điều đó rất nguy hiểm. Việc Trung Quốc muốn chiếm khu vực này là điều hiển nhiên, trong hiện tại cũng như trong tương lai.
Khánh An: Vâng. Đó là phân tích của bạn Hiếu. Hiếu cho rằng dù cho ai đứng đầu lãnh đạo Bộ Quốc Phòng Việt Nam thì người đó và Bộ Quốc Phòng bị buộc phải đi với Trung Quốc để bảo vệ quyền lợi của mình. Thế về điểm này các bạn khác có đồng ý hay không ạ?
Dũng: Theo mình thì thế này. Mình thấy cái tham vọng bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông và khu vực Đông Nam Á nói chung là có thuận lợi lớn nhất. Mình thấy cái thuận lợi mấu chốt, đó chính là Đảng Cộng Sản Việt Nam là thuận lợi lớn nhất của Trung Quốc đối với tham vọng bành trướng của họ ở Biển Đông và khu vực Đông Nam Á. Đảng Cộng Sản Việt Nam chính là nguồn cổ vũ to lớn cho bọn bành trướng Bắc Kinh.
Vấn đề em ngại nhất, theo quan điểm của em thôi, em sợ nhất là vấn đề quân đội Việt Nam bây giờ có khả năng là bị vô hiệu hóa.
Tuynh, Bình Thuận
Mình thấy cái điều kiện đấy là mấu chốt đấy. Mình xem tivi đám tang ông Võ Chí Công thì TBT Nguyễn Phú Trọng đọc điếu văn kể công thì “đồng chí Võ Chí Công trung thành với đảng, tổ quốc và nhân dân”, tức là người ta bao giờ cũng đặt đảng lên hàng đầu vì người ta chỉ nghĩ đến đảng trước nhất, sau đấy mới đến tổ quốc, cuối cùng mới đến nhân dân. Họ nghĩ rằng còn đảng thì họ còn tổ quốc, còn đảng thì họ còn cai trị được, nghĩa là họ còn nhân dân, nhưng mà nói chung là họ chỉ nghĩ đến đảng. Nói thật sự là như thế.
Khánh An: Quý vị vừa nghe ý kiến của anh Dũng từ Phú Thọ. Bây giờ đã đến lúc chương trình Café Wifi phải tạm dừng rồi, Khánh An hẹn tái ngộ với quý vị trong chương trình kỳ tới để tiếp tục nghe các bạn trẻ thảo luận và phân tích về mối quan hệ Việt – Trung mà hiện nay có không ít người đang đặt ra nhiều nghi vấn và quan ngại. 
Mọi ý kiến đóng góp cho chương trình, xin quý vị gửi email vào địa chỉ khanhan@rfa.org hoặc wificoffee.rfa@gmail.com. 

Trung Quốc đáng tin đến mức nào?

Trung Quốc đáng tin đến mức nào?

2011-09-29
Hồi đầu tháng 9, nhân kỷ niệm 90 năm thành lập đảng cộng sản Trung Quốc, chính phủ Trung Quốc công bố bạch thư khẳng định lập trường của Trung Quốc muốn phát triển hòa bình.
AFP photo
Lễ kỷ niệm 90 năm ngày thành lập Đảng Cộng sản Trung Quốc tại Đại lễ đường nhân dân TQ hôm 01/7/2011
Liệu điều này có ý nghĩa thế nào với thế giới nhất là khi những xung đột về quyền lợi và lãnh thổ vẫn đang tồn tại giữa Trung Quốc và các nước láng giềng? 

Nói một đằng làm một nẻo

Với bức bạch thư công bố hôm mùng 6 tháng 9 vừa qua, Trung Quốc khẳng định sẽ đi theo con đường phát triển hòa bình, cam kết gìn giữ hòa bình thế giới và thúc đẩy sự phát triển thịnh vượng chung của tất cả mọi quốc gia. Thế nhưng vẫn còn những nghi ngờ về mong muốn hòa bình này của Trung Quốc, đặc biệt là đối với các nước hiện đang có tranh chấp với Trung Quốc trong khu vực châu Á Thái Bình Dương. 
Cựu đại sứ Việt Nam tại Bắc Kinh hồi những năm 1970, thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh nhận xét:
"Tôi nói là đừng vội nghe lời người Trung Quốc nói, hãy xem việc làm người ta làm, thường là họ nói một đằng làm một nẻo nên tôi không tin những lời trong bạch thư của Trung Quốc đâu vì tôi có kinh nghiệm rằng họ nói thì hữu nghị nhưng họ làm thì rất tai hại cho các đối tác."
Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh cho rằng bạch thư này chỉ nhằm mục đích trấn an lo ngại của thế giới về sự lớn mạnh của Trung Quốc mà thôi. 
Trung Quốc hiện đang có tranh chấp về lãnh hải trên khu vực biển Đông với các nước trong khu vực Đông Nam Á. Căng thẳng giữa Trung Quốc và hai nước Đông Nam Á là Việt Nam và Philippines xung quanh chủ quyền tại quần đảo Trường Sa ở biển Đông đã tăng cao trong những tháng đầu năm nay.
Tôi không tin những lời trong bạch thư của Trung Quốc đâu vì tôi có kinh nghiệm rằng họ nói thì hữu nghị nhưng họ làm thì rất tai hại cho các đối tác.
TT. Nguyễn Trọng Vĩnh 
Tàu Trung Quốc trong các tháng 3, 5, và tháng 6 liên tục uy hiếp, cắt cáp các tàu thăm dò của Philippines và Việt Nam. Đó là chưa kể, từ nhiều năm nay, những ngư dân của hai nước này đánh bắt cá tại các khu vực tranh chấp gần quần đảo Trường Sa, và Hoàng Sa luôn bị tàu của Trung Quốc đe dọa, đuổi bắt. Nhận xét về những hành động này của Trung Quốc hồi đầu năm nay, giáo sư môn quan hệ quốc tế trường đại học De La Salle, Philippines, ông Renato Cruz de Castro nói:
"Nó cho thấy sự leo thang hơn nữa trong việc khẳng định sức mạnh trên biển của Trung Quốc. Trung Quốc đang muốn cho chúng ta thấy là họ là một cường quốc đang nổi lên và chúng ta phải tôn trọng cái gọi là quyền trên biển của họ cũng như sức mạnh trên biển của họ."
Gần đây nhất, hôm 24 tháng 9 vừa qua, hai tàu cá của ngư dân Việt Nam khi đi tránh bão tại gần khu vực quần đảo Hoàng Sa, đã bị tàu Trung Quốc xua đuổi.

Vì quyền lợi cốt lõi

000_Hkg5132146-250.jpg
Ông Phạm Quang Vinh (P) và đối tác Trung Quốc Lin Zhen Min (L) tại buổi họp về việc thực hiện Tuyên bố ứng xử của các bên về Biển Đông trên đảo Bali hôm 20/7/2011. AFP
Những nghi ngờ của thế giới về cam kết này của Trung Quốc cũng được phía Trung Quốc nhìn nhận. Chẳng vậy mà vào hôm 15 tháng 9 vừa qua, ủy viên quốc vụ viện Trung Quốc Đới Bỉnh Quốc đã có bài phát biểu tại Bắc Kinh về quan điểm hòa bình này của bạch thư. Ông trực tiếp đề cập đến sự nghi ngờ của cộng đồng thế giới về cam kết của Trung Quốc và phản ứng của các nước. Ông Đới Bỉnh Quốc khẳng định Trung Quốc sẽ giữ vững lời hứa hòa bình của mình. Ông nói:
"Người dân Trung Quốc đã phải chịu đựng rất nhiều bởi xâm lược nước ngoài và chủ nghĩa thực dân. Qua chiến đấu gian khổ, khó khăn, người dân Trung Quốc cuối cùng đã giành được độc lập, và tự do. Vì vậy không có cách gì mà người Trung Quốc lại muốn người dân các nước khác cũng phải chịu đựng như mình. Lịch sử 5,000 năm của Trung Quốc đã khẳng định sự hòa hợp và hòa bình đầy giá trị này trong suy nghĩ của người Trung Quốc." 
Đây không phải là lần đầu tiên Trung Quốc nói đến mong muốn chung sống hòa bình, hòa hợp với thế giới. Ngay từ năm 1997, Trung Quốc đã đưa ra ý tưởng mới về an ninh, trong đó có nói đến chủ trương không bắt nạt các nước khác, nhưng mọi sự đã thay đổi với các hành động được cho là hiếu chiến của Trung Quốc trên biển Đông thời gian gần đây. Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về Đông Nam Á, thuộc học viện quốc phòng Úc cho biết:
"Từ năm 1997 khi Trung Quốc có ý tưởng mới về an ninh thì có nói là không sử dụng kiểu ngoại giao pháo hạm hay bắt nạt nước khác. Trung Quốc chỉ ra đó là cách hành xử của Mỹ. Trung Quốc cố gắng thuyết phục các nước ASEAN rằng Trung Quốc muốn chung sống hòa bình. Năm ngoái tất cả đã đảo ngược và chống lại Trung Quốc. Trung Quốc mất đi những nước ủng hộ mình trước kia và một lần nữa đặt ra vấn đề về sự đe dọa của Trung Quốc."
Ngay sau khi những xung đột trên khu vực biển Đông lên cao vào hồi đầu năm nay, Trung Quốc cũng vẫn một mực công khai khẳng định cam kết giải quyết hòa bình các tranh chấp, tránh sử dụng mọi vũ lực. Thế giới nhìn nhận đây là những lời sáo rỗng. Giáo sư môn quan hệ quốc tế thuộc trường đại học La Trope, Úc, ông Nick Bisley nhận xét:
Tôi không nghĩ là trong ngắn và trung hạn Trung Quốc sẽ lùi bước khỏi các đòi hỏi về chủ quyền cứng rắn của mình đối với biển. 
Ô. Nick Bisley
"Những lời văn hoa mà Trung Quốc đưa ra là hòa bình và sống trong hòa hợp thì hiện chủ yếu vẫn chỉ là văn hoa mà thôi. Thực tế phải nói đến chính sách mà họ theo đuổi để đạt được mục đích này thì lại gây hậu quả cho những nước khác. 
Tôi nghĩ họ biết những điều này nhưng họ lờ đi những hậu quả mà họ gây ra trong các hành động đối với Việt Nam và Philippines. Đối với Trung Quốc đây là một quyền lợi cốt lõi và họ sẽ không từ bỏ quyền lợi này. Tôi không nghĩ là trong ngắn và trung hạn Trung Quốc sẽ lùi bước khỏi các đòi hỏi về chủ quyền cứng rắn của mình đối với biển Đông."
Trung Quốc cũng đã từng gọi biển Đông là quyền lợi cốt lõi của mình tương tự như Tây Tạng và Đài Loan. Và tất nhiên trong bạch thư của mình, Trung Quốc cũng không quên khẳng định quyền lợi cốt lõi trong chủ quyền an ninh quốc gia, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ.
Không chỉ có tranh chấp với các các nước trong khu vực Đông Nam Á. Hiện Trung Quốc cũng đang có tranh chấp chủ quyền với Nhật Bản xung quanh quần đảo Senkaku trên biển Hoa Đông. Vào hồi đầu tháng 8, Nhật bản công bố sách trắng quốc phòng năm 2011, trong đó bày tỏ những quan ngại trước sự gia tăng các hoạt động hải quân của Trung Quốc. Sách cũng viết rằng khi giải quyết các vấn đề xung đột lợi ích với các nước láng giềng bao gồm Nhật Bản, Trung Quốc luôn sử dụng cách bắt ép nước khác, gây lo ngại về đường lối chính sách trong tương lai của Bắc Kinh.

Láng giềng lâu năm

000_Del239727-250.jpg
Tư lệnh Hải quân Trung Quốc Wu Shengli (T) và Đô đốc Ấn Độ Sureesh Mehta (P) trong chuyến thăm chính thức Ấn Độ năm 2008. AFP
Ngoài ra, Trung Quốc cũng có tranh chấp trên biên giới đất liền và biển Ấn Độ Dương với một quốc gia láng giềng lâu năm khác là Ấn Độ. Gần đây nhất, vào hồi đầu tháng 9, Trung Quốc đã lên tiếng chính thức yêu cầu công ty dầu khí quốc gia Ấn Độ ONGC phải ngưng việc thăm dò dầu khí tại hai lô dầu khí ngoài khơi miền Trung Việt Nam.
Phó đề đốc hải quân Ấn Độ Uday Bhaskar cho rằng những hành động trên thực tế của Trung Quốc đang gây phản ứng lo ngại từ các nước láng giềng:
"Theo tôi thì Trung Quốc biết được những phản ứng gì sẽ đến từ những nước láng giềng. Các anh cứ nói về sự lớn mạnh hòa bình nhưng các nước láng giềng không tin anh. Liệu láng giềng lo lắng về anh hay không khi việc anh làm đi ngược lại điều anh nói về sự lớn mạnh hòa bình. Sự lớn mạnh của Trung Quốc tạo lo ngại cho khu vực." 
Vậy cam kết phát triển hòa bình trong bạch thư lần này có phải là một lời sáo rỗng giống như những lời tuyên bố trước đây của Trung Quốc? Người đại diện chính phủ Trung Quốc, ông Đới Bỉnh Quốc nói:
Trung Quốc đang muốn cho chúng ta thấy là họ là một cường quốc đang nổi lên và chúng ta phải tôn trọng cái gọi là quyền trên biển của họ cũng như sức mạnh trên biển của họ.
Ô. Cruz de Castro
"Câu trả lời là không. Phát triển hòa bình là một cam kết mạnh mẽ của đảng cộng sản Trung Quốc, nhà nước và người dân Trung Quốc. Nó cho thấy chính sách đối nội và đối ngoại của Trung Quốc cũng như chiến lược phát triển quốc gia, được biến thành hành động cụ thể. Phát triển hòa bình có nghĩa là về đối nội Trung Quốc tìm kiếm sự hòa hợp và phát triển, về đối ngoại Trung Quốc theo đuổi hòa bình và hợp tác."
Sau khi bạch thư được công bố, một đại diện thuộc đảng cầm quyền tại Đài Loan nói với báo giới nước này rằng những gì đưa ra trong bạch thư hoàn toàn chẳng có gì mới. Điều mà thế giới quan tâm nhất lúc này là liệu Trung Quốc có thể làm gì để giải quyết hòa bình các tranh chấp trên biển Đông và biển Hoa Đông đúng như những gì được đưa ra trong bạch thư.

Việt Nam trước mối đe dọa từ Trung Quốc

Việt Nam trước mối đe dọa từ Trung Quốc

2011-10-10
Tú đến từ Hà Nội, Dũng từ Phú Thọ, Hiếu từ Đà Nẵng và Tuynh từ Bình Thuận trong kỳ thảo luận cuối bàn về tương lai của Việt Nam trước mối đe dọa từ Trung Quốc.
AFP photo
Một khách du lịch nước ngoài tắm nắng trên bãi biển Trung Quốc tại thành phố biển Đà Nẵng ngày 28 tháng ba năm 2000.

Thế lực thù địch là ai?

Tuynh: “Thù địch” ở đây là nó vô hình, chả là ai cả nhưng mà nó có thể là những người dân bình thường nhưng mà có chính kiến khác với nhà nước cộng sản thì dĩ nhiên bị họ xếp vào các “thế lực thù địch” thôi. Chứ còn bây giờ mà hỏi ông tướng công an rằng “thế lực thù địch” là ai thì chắc là ổng cũng chẳng biết là ai, nhưng mà nói chung, “thế lực thù địch” là nhân dân. Hễ có ai lên tiếng là đương nhiên họ xếp vào một hàng, tức là họ đang chia rẽ nhân dân. Họ sẽ xếp nhân dân thành hai hàng: anh nào im lặng tức là nhân dân ta, còn anh nào mà lên tiếng thì đấy là “thế lực thù địch”, là kẻ xấu. Việc đó trẻ con lớp bảy, lớp tám nó cũng hiểu chứ không cần phải là người lớn.
Khánh An: Tuynh đang nói đến là trẻ con lớp bảy, lớp tám cũng hiểu chứ không cần đến người lớn phải không? Thế nhưng mà Khánh An lại nghe được có nhiều ý kiến lại cho rằng sở dĩ những chuyện mà từ nãy giờ các bạn nói ở đây, 4 bạn tham gia vào chương trình hôm nay, các bạn nhận thấy và các bạn nói ra đó thì không phải là nhận thức đấy nó có ở trong đại đa số người dân hiện nay tại Việt Nam.
Bây giờ mà hỏi ông tướng công an rằng “thế lực thù địch” là ai thì chắc là ổng cũng chẳng biết là ai, nhưng mà nói chung, “thế lực thù địch” là nhân dân.
Tuynh từ Bình Thuận
Dũng: Đúng thế!
Khánh An: Thế thì các bạn nói như thế nào về điều này ạ?
Dũng: Đấy, thì như cái câu: “Dân bao như triệu, ai người lớn? Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con”.
Tuynh: Vâng (cười).
Khánh An: Sao ạ? Tuynh muốn nói gì ạ?
Tuynh: Ý em muốn nói là cái việc đó họ nói như thế thì họ mị nhân dân quá là thô thiển, chứ còn cái nghĩa đen “trẻ con lớp bảy lớp tám” thì nó chỉ mang tính ước lệ thôi.
Khánh An: Vâng. Mình nói rất nhiều đến các mối đe dọa bên ngoài từ Trung Quốc, rồi “các thế lực thù địch” v.v… Bây giờ Khánh An chỉ muốn hỏi các bạn là trong cách nhìn nhận chung, theo ý kiến cá nhân của các bạn, các bạn cho rằng cuộc chiến bảo vệ cho sự an nguy của đất nước nó sẽ đi đến đâu? Các bạn có nghĩ rằng nhân dân Việt Nam có thể chống lại được những mối nguy hiểm mà hiện nay các bạn đang nhìn thấy đối với đất nước Việt Nam hay không?
Dũng: Về cái này thì mình hơi bi quan, thực sự là hơi bi quan. Ngay câu “cùng tắc biến, biến tắc thông” thì mình nghĩ là có khi cái xã hội, nền kinh tế sẽ đến sự đổ vỡ nào đấy thì người ta mới tỉnh ngộ được, chứ còn không thì cái hệ thống tuyên truyền của đảng cộng sản hãy còn mạnh lắm. Mình đừng thấy là mình bàn luận trên internet có đến vài chục người, có đến cả trăm người vào “comment” hay là bấm “like” các thứ thì nó là sự đáng mừng đâu. Mình thấy thực sự là hơi bi quan. (Nhiều bạn cùng cười).
Khánh An: Các bạn khác ?
Hiếu: Theo mình thì mình có vẻ không bi quan lắm như các bạn bởi vì mình biết một điều này là thế giới ngày hôm nay, việc một nước lớn đi chiếm một nước bé, cái đó không phải là một việc dễ dàng, bởi vì có nhiều cơ chế, nhiều định chế được đặt ra nhằm bảo vệ các nước nhỏ, như Liên Hiệp Quốc chẳng hạn...

Mối lo bị đồng hóa 

Dũng: Cái việc đánh nhau thì mình không sợ.
034_481889-250.jpg
Hai du khách Trung Quốc tại Hội An năm 2008. Photononstop
Hiếu: …chứ không phải là các nước lớn có thể xâm chiếm các nước bé một cách dễ dàng. Thứ hai, điều mình muốn nói tiếp là mình tin người dân Việt Nam chúng ta có truyền thống chống ngoại xâm, nhưng mà để chống ngoại xâm hữu hiệu, hay nói một cách chính xác là để chống
Trung Quốc hữu hiệu, thì có lẽ dân tộc Việt Nam phải cũng tập hợp với nhau dưới một ngọn cờ khác, chứ không thể tập hợp với nhau dưới ngọn cờ của đảng cộng sản được.
Dũng: Mình cũng nghĩ là không thể tập hợp dưới ngọn cờ của đảng cộng sản để chống Trung Quốc được. Như mình đã nói, các lãnh đạo của đảng cộng sản gần như cùng một giuộc với bành trướng Trung Quốc thì làm sao mình có thể đứng dưới ngọn cờ của đảng cộng sản. Ngọn cờ tổ quốc thì dân mình hẳn là sẽ đứng dưới rồi, nhưng mà tổ quốc mình bao giờ cho có dân chủ, bao giờ cho hết cái độc đảng, bao giờ đảng cộng sản hết lãnh đạo? Mình nghĩ là phải có một sự đổ vỡ lớn thì mới thay đổi được cái cơ chế hiện nay.
Khánh An: Vâng. Còn hai bạn còn lại, các bạn bi quan hay là lạc quan về cái khả năng chống lại cái nguy cơ đến từ ngoại xâm?
Tuynh: Ý kiến của em thì em cũng chẳng lạc quan được tại vì như nghe anh Dũng nói thì đúng rồi, tại vì khi nào mà Đảng CSVN còn lãnh đạo đất nước này thì đừng mong thoát được vòng của Trung Quốc. Việc đó là rất khó, hãy còn lâu. Còn chuyện đứng dưới ngọn cờ khác thì bây giờ người ta chưa biết là đứng ở đâu nữa vì đất nước Việt Nam này, ví dụ đảng cộng sản này mất đi mà một đảng khác lên mang cái tên khác mà bản chất lại cũng như đảng cộng sản thì cũng chả biết thế nào được. Việc này bây giờ rất là mông lung, em thấy là chả tin vào đâu được.
Dũng: Mình đừng hy vọng vào một đảng nào đấy, mình hy vọng vào một cơ chế đa đảng, dân chủ, chứ không nên hy vọng có một “minh quân” hay một đảng phái nào “quang vinh, muôn năm” gì cả.
Hiếu: Cái cơ chế mới làm cho xã hội phát triển một cách lành mạnh, chứ còn con người thì ai cũng muốn thủ lợi.
Dũng: Đúng thế! Một cơ chế chính danh thì mới xuất hiện được minh quân chứ! Đúng không?
Tuynh: Nhưng mà cái việc đó em nghĩ là nó còn khá xa bởi vì để đến được…
Dũng: Vâng, rất là xa. Mình sợ là có khi mình nhắm mắt vẫn chưa thấy được!
Tuynh: Đúng rồi. Không phải là đơn giản.
Để chống Trung Quốc hữu hiệu, thì có lẽ dân tộc Việt Nam phải cũng tập hợp với nhau dưới một ngọn cờ khác, chứ không thể tập hợp với nhau dưới ngọn cờ của đảng cộng sản được.
Hiếu từ Đà Nẵng 
Hiếu: Nếu mà trong trường hợp mình nhắm mắt mà chưa thấy thì Việt Nam chắc chắn sẽ rơi vào tình trạng mất nước, tại vì người dân Việt 
Nam, dân tộc Việt Nam sẽ bị nô lệ hóa. Cái điều đó - “sẽ bị nô lệ” - chắc chắn là như vậy. 
Tuynh: Nô lệ đã là may, mình sợ là Việt Nam bị đồng hóa thành Trung Quốc hết cả.
Dũng: Chuyện chiến tranh, quân sự thì mình chẳng sợ. Khi đấy thì mọi người sẽ lại đồng lòng, thành ra mình chẳng sợ, mà sợ là nó xâm chiếm kinh tế, tài nguyên, môi trường, văn hóa đấy chứ. Còn đánh nhau thì mình thấy có khi lại tốt cho Việt Nam đấy chứ! (Mọi người cùng cười).
Tuynh: Tốt thì em không nghĩ là tốt, nhưng mà em sợ nhất là sợ bị đồng hóa.
Hiếu: Mình nghĩ cái sự bành trướng về văn hóa và kinh tế, về tài nguyên như là bạn vừa nói thì nó cũng phải đến một cái giới hạn nào đó, chứ người dân Việt Nam, dân tộc Việt Nam chúng ta không thể chấp nhận được tình trạng nó bành trướng một cách lâu dài, triệt để và tuyệt đối được đâu. Mình thì không tin là sẽ có như vậy. Nhưng mà nếu xảy ra tình trạng đó thì một cuộc chiến tranh chắc chắn sẽ diễn ra.
Dũng: Đúng! Dúng!
Hiếu: Sẽ có một cuộc đấu tranh.

Vẫn lạc quan  

Khánh An: Vâng. Bây giờ thì chắc là Khánh An phải mời Tú. Tú nãy giờ bạn không có lên tiếng một tí nào. Không biết là Tú thì sao?
000_Hkg4640428-250.jpg
Khách du lịch Trung Quốc đi bộ ở tiền sảnh Silver Shores International Resort tại Đà Nẵng hôm 15/2/2011. AFP photo
Tú: Em thì không theo hai bạn kia. Em rất lạc quan về tương lai của đất nước Việt Nam. Mặc dù Trung Quốc là nước lớn, họ là nước đông dân nhất thế giới, họ là một cường quốc, nhưng mà Việt Nam thì em thấy không phải là một nước nhỏ. Chúng ta có 90 triệu dân, là một trong những nước đông dân trên thế giới thì tại sao chúng ta lại sợ Trung Quốc ạ? Có rất nhiều nước nhỏ hơn mà họ không sợ. Trong lịch sử em thấy rằng đã từng có triều đại bán nước, có những vị vua bán nước, nhưng mà dân tộc Việt Nam thì luôn luôn chiến thắng Trung Quốc.
Tương lai thì em nghĩ cũng vậy, cho dù đảng cộng sản có bán nước hay là như thế nào đấy thì dân tộc Việt Nam chắc chắn là sẽ không đầu hàng. Đó là suy nghĩ của em.
Khánh An: Vâng. Chúng ta có 4 người mà chúng ta đã có nhiều cấp độ lạc quan và bi quan khác nhau, phải không?
Dũng: Mình thì lúc nào cũng lạc quan về chiến thắng cuối cùng, nhưng mà hơi bi quan về con đường dẫn đến chiến thắng. Con đường ấy rất rộng mở đấy. Mình bi quan về cái giá phải trả.
Khánh An: Vâng. Nếu mà nói đến chuyện này thì có lẽ chúng ta phải đợi xem coi là trong tương lai những ngày sắp tới sẽ như thế nào, niềm lạc quan hay là bi quan của các bạn có cơ sở hay không nhé!
Em rất lạc quan về tương lai của đất nước Việt Nam. Cho dù đảng cộng sản có bán nước hay là như thế nào đấy thì dân tộc Việt Nam chắc chắn là sẽ không đầu hàng. 
Tú đến từ Hà Nội
Tú: Em nghĩ là không lâu nữa đâu.
Khánh An: Vâng. Thế là chúng ta 5 người cũng đợi nhé. Rất cảm ơn các bạn. Khi mà còn có những con người còn nhìn thấy hiện tình đất nước, có những cái đầu để phân tích, để suy nghĩ thì Khánh An tin là tượng lai của Việt Nam chắc là phải sáng hơn thôi, phải không? Mình cứ hy vọng vậy, phải không?
Dũng: Mình muốn nói với các bạn là cuộc sống đối với mình lúc nào cũng thú vị, kể cả mấy ngày ở trong Hỏa Lò. Lúc nào cũng thú vị!
Khánh An: Vâng. Ở trong cái “lò” gọi là Hỏa Lò mà vẫn thú vị thì các bạn ở bên ngoài chắc là thú vị nhiều hơn, phải không? (Mọi người cùng cười).
Dũng: Chắc chắn là cuộc đời vẫn đẹp sao!
Khánh An: Vâng. Cuộc đời vẫn đẹp sao! Chúng ta phải hát chung một câu như thế. Cảm ơn các bạn đã tham gia vào Chương Trình Café Wifi. Hy vọng rằng phe lạc quan sẽ thắng. Cảm ơn các bạn rất nhiều.

Theo dòng thời sự:

Nghịch lý 16 chữ vàng và 4 tốt

Nghịch lý 16 chữ vàng và 4 tốt

2012-03-29
Gần đây, ngư dân VN lâm nạn đáng ngại về tay TQ ngay tại ngư trường truyền thống VN, và "tàu lạ” cũng xuất hiện “thoải mái” trong lãnh hải VN, thậm chí “an nhiên” neo đậu ngay tại đất liền VN.
AFP photo
Tàu đánh cá Việt Nam tại vùng biển Đà Nẵng

Bắt ngư dân, đòi tiền chuộc

Hồi tháng 10 năm ngoái, khi sang thăm TQ, phái đoàn cao cấp của Đảng CSVN do Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng dẫn đầu đã ký kết thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa VN-TQ, qua đó, “đề cao lấy đại cục hai nước làm trọng” (?). Trước đó ít lâu, Thủ tướng VN Nguyễn Tấn Dũng có lên tiếng với báo South China Morning Post, bày tỏ hy vọng rằng VN và TQ hoàn toàn có khả năng giải quyết những tranh chấp âm ỷ về lãnh hải ở biển Đông. Và hai bên lại cam kết vun bồi cho mối quan hệ “4 tốt và 16 chữ vàng”.
Nhưng cũng như nhiều bi cảnh trong nhiều năm qua vốn diễn ra ngày càng nhiều, thì tin mới nhất cho biết vào rạng sáng 17 tháng 3 vừa rồi, một tàu cá từ Quảng Ngãi bị “tàu lạ” đâm chìm ở gần đảo Cồn Cỏ thuộc biển Quảng Trị. Và tính cho tới thời điểm này, 21 ngư dân thuộc xã An Vĩnh, huyện Lý Sơn, Quảng Ngãi bị phía “tàu lạ” bắt hôm mùng 3 tháng 3 vừa rồi vẫn trong tình trạng mà báo chí VN mô tả là “bặt vô âm tín”. Những ngư dân này khi đang đánh cá trong vùng biển Hoàng Sa của VN thì bị phía TQ bắt đòi tiền chuộc sau khi tàu, ngư cụ cùng tất cả lượng hải sản mà họ đánh bắt được bị tịch thu, tạo thêm cảnh khổ đau, túng quẫn cùng cực cho gia đình các nạn nhân khi gia cảnh đa số thuyền viên ấy đều nghèo khổ, không có đất đai canh tác, cả nhà trông chờ vào từng chuyến ra khơi của người chồng, người cha của họ.
Theo báo Đại Đoàn Kết trong nước thì “Những người phụ nữ nghèo nơi huyện đảo Lý Sơn có chồng bị phía Trung Quốc bắt giữ những ngày qua luôn sống trong nỗi lo sợ cho tính mạng của chồng mình. Không chỉ họ mà con cái và cả những người dân trên đảo đều thấp thỏm trông chờ. Thế nhưng cho đến nay những ngư dân bị bắt vẫn chưa thấy trở về”.
Và, cũng như nhiều lần trước, lần này phía TQ cũng làm tiền trắng trợn – hành động mà nhà báo Nguyễn Thông cáo giác là “đã thành lệ, một thứ lệ rất xấu, cứ mỗi lần Trung Quốc bắt giữ tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam là chúng lại ra điều kiện phải nộp 70.000 nhân dân tệ để chuộc thì chúng mới thả tàu về. Có tiền thì tha, kiểu ‘có ba trăm lạng việc này mới xuôi’ ”.
Trong nhiều năm nay, ngày càng có nhiều “tàu lạ” từ phương Bắc, từ tàu ngư chính, hải giám cho đến cảnh sát biển, tới xâm phạm, khống chế hải phận VN, mà nạn nhân chính là những ngư dân Việt từ các làng chài ven biển Miền Trung hoạt động tại ngư trường truyền thống từ hàng ngàn năm qua của cha ông mình. Nhưng càng ngày họ càng gặp phải hành động TQ bắn giết, bắt bớ, đánh đập, cướp đoạt phương tiện ngư cụ cùng lượng thuỷ sản đánh bắt được, và giữ người đòi tiền chuộc.
Cứ mỗi lần Trung Quốc bắt giữ tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam là chúng lại ra điều kiện phải nộp 70.000 nhân dân tệ để chuộc thì chúng mới thả tàu về. Có tiền thì tha, kiểu ‘có ba trăm lạng việc này mới xuôi’.
Nhà báo Nguyễn Thông
Giữa lúc giới lãnh đạo Việt-Trung thường xuyên khẳng định giải quyết mọi tranh chấp bằng phương pháp hòa bình và hợp tác cùng phát triển, nhiều dấu hiệu cho thấy TQ, sau khi chiếm toàn bộ quần đảo Hòang Sa hồi năm 1974 từ VNCH, đã tiến hành xây căn cứ quân sự, sân bay, cơ sở hạ tầng, khai thác du lịch ở đó; thực hiện những cơ sở tương tự ở 6 đảo thuộc quần đảo Trường Sa mà họ chiếm từ tay quân đội CSVN hồi năm 1988, đơn phương thăm dò khai thác tài nguyên ở vùng biển tranh chấp, ráo riết tuyên truyền với thế giới về chủ quyền của họ trên Biển Đông, cho thấy chiến lược “Nam tiến” Biển Đông của họ qua ý đồ và nỗ lực tăng cường Hạm đội Nam Hải. 

Phản ứng của VN

000_Hkg5706962-250.jpg
PCT Trung Quốc Tập Cận Bình (T) nhận hoa từ một bé gái VN trong chuyến thăm Hà Nội hôm 21/12/2011. AFP photo
Cũng như thường lệ, phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao VN lại lên tiếng phản đối hành động của TQ, yêu cầu thả ngay và vô điều kiện ngư dân VN, tái khẳng định chủ quyền lãnh hải của VN và cùng lắm là cử đại diện của VN tới Đại sứ quán TQ, chứ không có cuộc triệu tập nào đối với đại sứ TQ để mạnh mẽ phản đối. Các viên chức khác của VN, như Cục trưởng Ban Biên giới Chính phủ Trần Công Trục có lần lên tiếng qua VN Express rằng “cái quan trọng nhất là chúng ta phải bình tĩnh, kiềm chế, tiếp tục hành xử đúng theo quy định, thủ tục pháp lý. Nếu mình làm đúng như vậy thì lẽ phải thuộc về mình, không có gì phải sợ”…
Trong khi đó những người có tâm huyết với vận nước, như tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ VN tại Bắc Kinh, cho rằng giới cầm quyền “quá nhu nhược cũng lại quá tin vào lời của những người TQ nói. Quá tin vào 16 chữ vàng và 4 tốt của họ”. Hay tướng Nguyễn Quốc Thước nhận xét rằng “ Thái độ của nhà nước mình… chưa đủ sức mạnh để phản đối một cách mạnh mẽ hơn”...
Những phản ứng yếu như vậy hẳn là một trong những lý do khiến phát ngôn viên Bộ Ngoại giao TQ Hồng Lỗi có lý do to tiếng rằng hành động  của phía TQ là đúng luật và hợp lý vì các ngư dân VN vi phạm chủ quyền và lãnh hải TQ; viên chức này lại còn yêu cầu VN “quản lý và giáo dục” ngư dân VN để tránh điều gọi là “sự cố tái diễn”.
Nhưng có lẽ điểm yếu nhất mà Bắc Kinh luôn nhận thấy ở phía VN là nhà cầm quyền VN không có thiện chí huy động lòng dân, tập hợp sự đoàn kết của người dân để cùng chính quyền phản đối mọi hành động ngày càng tuỳ tiện và ngang ngược của phương Bắc. Mà trái lại, giới cầm quyền cùng công an kết hợp côn đồ tiếp tục đàn áp nặng tay và vô cảm những người biểu tình yêu nước. Một ví dụ điển hình cụ thể nhất là trong mấy ngày nay, một phụ nữ yêu nước chống TQ xâm lược, là chị Trần Thị Nga, có gởi đơn kêu cứu khẩn cấp tới  Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, cũng như kêu cứu công luận, nhất là giới bloggers, nhân sĩ, trí thức yêu nước, vì công an địa phương đe doạ tới tính mạng của mẹ con chị, cũng như tạo điều kiện cho côn đồ đe doạ, khủng bố, hành hung người phụ nữ có tâm huyết với đất nước này.
Nói chung phản ứng của VN như vừa nói tương phản với phản ứng của những xứ láng giềng khi bị TQ đe doạ, như Malaysia hồi tháng Tư năm 2010 đưa tàu chiến và chiến đấu cơ rượt đuổi các tàu tuần tiểu của TQ xâm nhập hải phận Malaysia; rồi sau đó hải quân Indonesia bắt giữ các tàu đánh cá TQ xâm nhập hải phận Indonesia, khiến phía TQ cam kết không tái diễn hành động tương tự thì mới được thả; và hồi đầu tháng 3 này, hải quân và không quân Philippines xua đuổi các tàu đánh cá và tuần tiễu của TQ xuất hiện quanh khu vực đảo Palawan của Phi.
“Việc họ khai báo một đằng nhưng giấy tờ tuỳ thân lại một nẻo chứng tỏ có âm mưu đen tối”, và “cơ quan ngoại giao nên có phát ngôn mạnh mẽ với báo giới để vạch trần âm mưu đen tối đó”.
Nguyễn Duy Đạo, VietInfo
Hành động quyết liệt đó của những nước láng giềng lại tương phản với việc có 2 tàu TQ neo đậu trái phép một cách xem chừng như “an nhiên, thoải mái” tại vịnh Nha Trang và bị phát hiện hôm 23 tháng 3 vừa rồi. Mặc dù 9 thuyền viên trên các tàu này đều có visa nhập cảnh VN theo đường bộ, nhưng lời khai của 2 thuyền trưởng về sự hiện diện của 2 chiếc tàu ấy rất là “lung tung”.
Theo độc giả Nguyễn Duy Đạo của mạng VietInfo thì “việc họ khai báo một đằng nhưng giấy tờ tuỳ thân lại một nẻo chứng tỏ có âm mưu đen tối”, và “cơ quan ngoại giao nên có phát ngôn mạnh mẽ với báo giới để vạch trần âm mưu đen tối đó”.
Độc giả Hoàng Lê cảnh báo “ ‘Tàu khựa’ là vua nham hiểm…Tuyệt đối không được nhường nhịn nó, nếu nhường nhịn nó là nó sẽ lấn tới”.
Độc giả ẩn danh than phiền rằng “ông bạn vàng đến nhà, nhưng chủ nhà không biết”.
Theo nhà văn Phạm Viết Đào thì “Tàu chiến Gepard, chiến đấu cơ Sukhoi SU-30MK2, tàu ngầm kilo, tên lửa hành trình, radar cảnh báo tầm xa Kolchuga v.v... nghĩa là VN có đủ loại vũ khí tối tân để.... "Nổ và lừa bịp" người dân trong nước... Nếu không! Tại sao mấy chiếc tàu sắt to lớn như vậy của các chú ba Tàu xâm nhập tới và neo ngay tại Hòn Tre, Nha Trang (cách thị xã Nha trang có mấy cây số), nghĩa là đã bước vào nhà VN rồi mà quân đội và công an… của XHCNVN chẳng biết gì??? 
Vậy thực sự VN đã có và làm chủ những thứ vũ khí này không ? Hay là quân đội và công an… không đủ trình độ để làm chủ các thứ vũ khí này? Hoặc đang bận cướp đất, cướp tài sản và đàn áp sự lên tiếng của nhân dân nên không có thời giờ canh gác giặc ngoại xâm? Hoặc nhà nước… CSVN đã bán đứng VN cho quan thầy TQ?”.
Qua bài “Chỉ có những thằng ngu mới tin được TQ”, nhà văn Nguyễn Quang Lập cho hay “trong bài ‘Bộ mặt thật của những nhà lãnh đạo TQ’, bác Dương Danh Dy đã nói: ‘…ngay đến Khorutsov, nhân vật nổi tiếng một thời của Liên Xô cũ đã phải cay đắng thốt lên: Chỉ có những thằng ngu mới tin được Trung Quốc’. Vậy tại sao ta vẫn phải ‘đồng chí 4 tốt’ với họ nhỉ? Có tin người ta mới ‘đồng chí 4 tốt’ với người ta chứ sao. Ủa, không lẽ chúng ta là một lũ ngu?”
 Video: Cuộc Sống Quanh Ta 28-03-2012

Theo dòng thời sự:

Philippines xây bến tàu tại Trường Sa: ảnh hưởng và tác động

Philippines xây bến tàu tại Trường Sa: ảnh hưởng và tác động

Một nhà nghiên cứu về biển Đông, ông Đinh Kim Phúc, tác giả quyển sách “Hoàng Sa-Trường Sa: Luận Cứ & Sự Kiện” do nhà xuất bản Thời Đại ấn hành, trình bày quan điểm riêng về hành động của Philippines và phản ứng của Việt Nam trong cuộc trao đổi với Thanh Trúc.
Wikipedia photo
Biển Đông trong vòng tranh chấp

Philippines cưỡng chiếm 

Ông Đinh Kim Phúc: Trước khi có ý kiến về vấn đề này tôi xin khẳng định một lần nữa là Philippines hoàn toàn không có chủ quyền trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam. 
Philippines bắt đầu tranh chấp với Việt Nam và các nước trong khu vực một số đảo trên quần đảo Trường Sa, từ những thập niên 50 của thế kỷ trước.   
Tàu Philippines tiến ra vùng tranh chấp- defensetalk.com photo
Tàu Philippines tiến ra vùng tranh chấp- defensetalk.com photo

Hành động mới nhất của Philippines cho thấy Philippines đang chạy đua theo cái tham vọng của Trung Quốc, vào khi trong thời gian gần đây Trung Quốc liên tục đe dọa các nước có tranh chấp ở biển Đông, như là đe dọa cuộc tập trận giữa Việt Nam  và Philippines, rồi tuyên bố bắt đầu cho tiến hành đo đạc để in lại các bản đồ ở biển Đông  nhằm phục vụ cho việc khai thác và khẳng định chủ quyền của họ.
Đáp lại, việc Philippines cho xây dựng căn cứ trên đảo Thị Tứ, tôi nghĩ Philippines cũng muốn tái khẳng định chủ quyền trên một số đảo mà Philippines chiếm đóng. 
Theo tôi sự leo thang của Philippines, hay là mặc dù cố tạo ra tình hình căng thẳng, để rồi có những nhượng bộ hay là thậm chí bắt tay với Trung Quốc để cùng nhau khai thác ở biển Đông như vậy thì Philippines không mất gì cả vì vùng đất này không phải của họ mà họ ngang nhiên cưỡng chiếm của Việt Nam. 
Đảo Thị Tứ có vị trí quân sự hết sức hiểm yếu trong việc phòng thủ và bảo vệ khu vực phiá Bắc quần đảo Trường Sa. 
Nếu Philippines tuyên bố chủ quyền và tiến hành  xây dựng căn cứ trên đảo này trong thời điểm hiện nay thì Philippines là người gây ra những căng thẳng mới trong tranh chấp chủ quyền mà chính Manila nhiều lần lớn tiếng kêu gọi các bên giải quyết tranh chấp  bằng biện pháp hoà bình, tuân thủ những qui định của Công Pháp Quốc Tế, qui định của Công Ước về biển Đông năm 2002 mà Philippines là một nước ký kết. 
Thanh Trúc: Thưa nhà nghiên cứu Đinh Kim Phúc, một điều không thể phủ nhận là Philippines đã kiểm soát năm đảo ở quần đảo Trường Sa kể cả đảo Pag-asa, tiếng Việt gọi là Thị tứ. Họ đã hình thành nhóm đảo ấy thành một thị trấn của Philippines có lên Kalayaan tức Thị Trấn Tự Do. Làm sao để Philippines không nhận chủ quyền trên đó? 

Trận bóng tay ba

Ông Đinh Kim Phúc: Cái bàn cờ trên biển Đông hiện nay thì tôi thấy nó bắt đầu đi vào vòng lẩn quẩn giữa các bên có tranh chấp. Theo dõi tình hình gần đây, nhất là từ khi có sự va chạm giữa Philippines và Trung Quốc ở vùng Bãi Cỏ Rong, ta thấy Việt Nam không lên tiếng phản ứng hành động của Philippines. 
Trong một bài viết của tôi về việc tranh chấp này tôi đã chỉ rõ là nó như một trận bóng đá mà có ba đội, đội Trung Quốc, đội Philippines, đội Việt Nam. 
Trong khi Việt Nam chưa đá thủng lưới đội bạn thì Trung Quốc và Philippines đã ghi điểm trước. Vì vùng đất vốn không phải của họ nhưng họ cố tình tạo ra một điểm tranh chấp rồi tuyên bố chủ quyền rồi bắt đầu đặt ra những điều kiện để đàm phán để tranh chấp. 
Và hành động mới nhất là  thành lập một vùng đất mới sẽ nẩy sinh một va chạm nữa. Giữa Việt Nam và Philippines sẽ có sứt mẻ trong đoàn kết và trong tuân thủ những cam kết của ASEAN để mà đối trọng lại với Trung Quốc trong tuyên bố ‘đường lưỡi bò” của họ ở biển Đông. 
Tôi nghĩ đây là một điểm mới mà sẽ gây khó xử trong ngoại giao và trong nội bộ của ASEAN. Xung đột vũ trang hay không thì chưa dứt khoát để đặt ra câu hỏi, nhưng dứt khoát phải nói rằng đây là  điểm mấu chốt để tạo ra một điểm nóng mới, không phải tranh chấp giữa một số nước ASEAN với Trung Quốc mà bắt đầu điểm nóng tranh chấp trong nội bộ ASEAN mà cụ thể là Việt Nam và Philippines.

Bài học mới nhất: mềm nắn rắn buông

Vùng chủ quyền các nước tranh chấp trên biển Đông- RFA screenshot
Vùng chủ quyền các nước tranh chấp trên biển Đông- RFA screenshot
Thanh Trúc:Cách đây không lâu, để đối lại với những hành  động có tính áp đảo của Trung Quốc trên biển Đông, chính Philippines lên tiếng yêu cầu hỗ trợ cho họ. Trong khi đó, ngoại trưởng Hoa Kỳ tuyên bố vấn đề biển Đông phải được giải quyết trong hoà bình và theo đúng luật pháp quốc tế. Hoa Kỳ lên tiếng mạnh mẽ như thế thì chẳng nhẽ Philippines bây giờ lại gây thêm mâu thuẩn với Việt Nam hay sao?
Ông Đinh Kim Phúc: Khi tranh chấp chủ quyền bao giờ các bên cũng đưa ra những nguyên tắc cứng rắn. Việc Philippines vừa qua rất cứng rắn trong vấn đề chủ quyền trên vùng đảo Trường Sa vì Phi là đồng minh của Mỹ. 
Trong khi đó Việt Nam đã tuyên bố từ bỏ tư duy chính trị quốc tế trong thời chiến tranh lạnh, tức đi với một nước này để chống một nước khác. Việt Nam luôn tuyên bố muốn làm bạn với tất cả các nước trên thế giới, tôn trọng độc lập, thống nhất đất nước, toàn vẹn lãnh thổ và hai bên cùng có lợi. 
Đo đó Việt Nam không dựa vào bất cứ một cường quốc nào để giải quyết tranh chấp về chủ quyền về lãnh thổ lãnh hải trên đất nước mình. Việt Nam đã có quá nhiều bài học kinh nghiệm đối với các cường quốc trong vấn đề an ninh khu vực Đông Nam Á. 
Thí dụ năm 1974, khi Trung Quốc đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam, lúc bấy giờ thuộc quyền quản lý của Việt Nam Cộng Hoà là đồng minh của Mỹ. Mỹ đã im hơi lặng tiếng cho Trung Quốc chiếm Hoàng Sa. 
Năm 1988, khi Hiệp Ước Hữu Nghị Việt Xô hai mươi lăm năm vẫn còn nguyên giá trị, khi Liên Xô vẫn có căn cứ quân sự ở Cam Ranh, Liên Xô vẫn làm ngơ cho Trung Quốc tiến chiếm một số đảo trên quần đảo Trường Sa của Việt Nam. 
Do đó, vấn đề quyết tâm bảo vệ chủ quyền đất nước thì tôi nghĩ rằng phải xây dựng nội lực và kêu gọi quốc tế trong nền tảng Công Pháp Quốc Tế và trong nền tảng Luật Biển của Liên Hiệp Quốc. 
Điều đó bảo đảm an toàn cho vấn đề khẳng định chủ quyền và trong vấn đề đấu tranh để bảo vệ chủ quy
Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc và đối tác Philippines- AFP photo
Bộ trưởng quốc phòng Trung Quốc và đối tác Philippines- AFP photo
ền còn hơn dựa vào cường quốc nào khác.
Việt Nam luôn tuyên bố giải quyết bằng biện pháp hoà bình. Biện pháp hoà bình phải bao gồm rất nhiều phương thức khác nhau chứ không thể chỉ tuyên bố chủ quyền rồi đứng nhìn những người khác lấn chiếm, đe dọa thậm chí có những hành động như bắt bớ ngư dân để đòi tiền chuộc như Trung Quốc. 
Thái độ cứng rắn của chính phủ trong vấn đề bảo vệ chủ quyền biển đảo của mình đến đâu thì nó sẽ hạ nhiệt vấn đề tranh chấp đến đó. Càng mềm dẻo thì các bên đối phương sẽ lấn tới, vấn đề đó thời gian qua đã chứng minh. 
Việt Nam càng tuân thủ các biện pháp hoà bình thì Trung Quốc và Philippines lại lấn tới. Còn biện pháp quân sự chỉ là biện pháp cuối cùng và không phải là tối ưu để giải quyết tranh chấp trong điều kiện kinh tế của Việt Nam hiện nay. 
Thanh Trúc: Xin cảm ơn ông Đinh Kim Phúc.