Thursday, March 2, 2017

Trung Cong bat dau lo..( chứng minh Trường Sa-Hoàng Sa là của VN )

Trung Cong bat dau lo...
( chứng minh Trường Sa-Hoàng Sa là của VN )
Trong nội bộ Trung quốc bắt đầu có sự phân tán rất mạnh, sau khi Chàng trai du học sinh đưa ra công trình nghiên cứu, chứng minh Hoàng sa và Trường Sa là của Việt Nam. Rất nhiều bản đồ cổ của chính nước Trung Hoa chỉ ra rằng. Cực Nam của họ chỉ đến đảo Hải Nam. Đó là điều không thể chối cãi. PV Đô thị- hut ham cau binh duong lược dịch
 
Có tới trên 50 bản đồ Hoàng sa và 170 bản đồ cổ Trung quốc, cùng 4 bộ sách Atlas được chàng trai sưu tầm. Và công trình nghiên cứu của anh được công bố tại DH Yale cuối tuần qua.
 
Chàng trai nghiên cứu sinh Trần Thắng đã làm cho bất cứ ai tham gia hội thảo phải thán phục. Trong đó có rất nhiều giáo sư, tiến sĩ đến từ Trung quốc đại lục phải ngả mũ.
 
Đây được coi là nguồn tư liệu từ chính trong đất nước Trung Hoa. Khi mà Thắng cất công sang tận Trung Hoa để sưu tầm từ 2010.
 
Được biết cha ruột của Thắng trước công tác tại đội xe hut ham cau binh duong. Ông đã có gắng tạo điều kiện cho con mình ra ngoài thế giới.
 
Trong đó có đến 3/4 là bản đồ cổ của Trung quốc, và 1/4 bản đồ do Phương Tây và Việt nam vẽ gần đây, từ năm 1618 đến 1859. Rất nhiều bản đồ cổ xưa nhất của Trung quốc, có tính liên tục, hệ thống suốt hàng ngàn năm trước và sau công nguyên. Đều chỉ ra rằng điểm cực Nam của Trung quốc dừng lại đảo Hải Nam. Chỉ duy nhất bắt đầu từ năm 1946 chính quyền Tưởng Giới Thạch mới vẽ ra định nghĩa vùng biển 11 đoạn, sau đó dần dần chuyển thành 9 đoạn. Điều đặc biệt hơn nữa, Chính nhà nước Trung quốc vào năm 1933, cũng đã phát hành lãnh thổ chỉ đến đảo Hải Nam.
 
Nhưng vì thấy bên Tưởng Giới Thạch vẽ cả vùng biển tiếp dưới. Do vậy không để mất mặt trước chính quyền Tưởng. Chính quyền Trung Hoa đại lục đã cho thu hồi hết và ra lại bản đồ mới. Nhưng họ vô tình không thể thu hồi hết những gì mình đã phát hành, có đóng dấu chính quyền.
 
Các nhà nghiên cứu Trung quốc cũng phải công nhận sự thật. Và trong nội bộ Trung quốc đại lục bắt đầu có dấu hiệu không rõ ràng. Chỉ vì một vài nét bút vẽ thêm vào bản đồ của Tưởng, đã khiến cho chính Quyền Trung quốc đại lục bây giờ phải đối phó với hầu hết các nước xung quanh. Theo công trình nghiên cứu, khi đi sâu vào hồi ký của Tưởng, hoàn toàn có thể nhận ra rằng. Tưởng cảm nhận được tương lại, và yếu thế trong việc đối phó với Công sản do Mao trạch Đông đứng đầu. Ông ta liền suy nghĩ mưu kế lâu dài. Sẽ chuyển hết quân tinh nhuệ của mình ra ngoài đảo Đài Loan.
 
Nhưng không quên để lại 11 nét bút bằng bút mực. Để tạo cho chính quyền Mao phải giải quyết vụ việc với các nước láng giềng, thay vì chăm chăm đối đầu với mình. Chính mưu kế (thâm độc , hèn hạ - mượn gió bẻ măng) và 11 nét bút nguệch ngoạc của chính quyền Tưởng. Mà giờ đây, toàn hệ thống chính quyền cộng sản Trung quốc phải căng mình đối phó. Họ không thể từ bỏ, vì họ đã chót cố đấm ăn xôi. Giờ bỏ, thì chắc chắn dân chúng sẽ lật đổ chính quyền. Còn nếu họ cố gắng chiếm, thì giờ đây họ phải đối mặt thách thức không chỉ là các nước láng giềng, mà còn rất nhiều nước lớn trên thế giới như Mỹ, Nhật... và đặc biệt là dự luận và cộng đồng thế giới.
 
Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia người Australia nghiên cứu các vấn đề về Biển Đông, cũng phải thốt lên rằng :
 
Người Việt thật quá tài năng!
 
Niềm tự hào của nước Việt trên đất Mỹ…
 
Thật đáng ngưỡng mộ!
 
Ông cũng nhận xét bộ sưu tập của Chàng trai Trần Thắng sẽ chỉ ra điểm mẫu thuẫn lớn trong tuyên bố "chủ quyền không thể tranh cãi" đối với 2 quần đảo Hoàng sa và Trường sa.
 
Trao đổi với PV Đô thị - rut ham cau, anh Thắng cho biết. Hiện công trình nghiên cứu sẽ được anh dịch sang nhiều thứ tiếng, để truyền bá rộng rãi đến mọi người dân trên thế giới, nếu muốn tìm hiểu. Và đặc biệt là người dân tại chính Trung quốc đại lục, đang khá phân vân trước ngã tư đường. Khi mà họ đang bị chính quyền Cộng sản trung quốc che đậy và dẫn dắt thông tin.
 
“Việt Nam đã và đang được các học giả quốc tế đấu tranh bảo vệ lợi ích trên Biển Ðông. Chính phủ nước Việt Nam nên lập quỹ về Biển Ðông, giúp điều kiện phát triển thông tin về Biển Ðông. Từ ngân sách này, chúng ta có thể dịch sách, các công trình nghiên cứu, phim tài liệu và tài liệu về Biển Ðông sang tiếng Anh và tiếng Trung Quốc”, ông Thắng nói và cho rằng quỹ Biển Ðông cũng sẽ hỗ trợ cho các công trình nghiên cứu Biển Ðông.
 
Trần Phước Đạt
Bloomington, MN
TM sưu tầm
 
Anh Chị hãy nhận xét , và chia xẽ đễ bài này phổ biến rộng rãi cho thế giới đề thấy Việt Nam có chứng cứ lịch sử về HS và TS ..Chúng ta yêu nước ., chứ không phải yêu Đảng ..Đảng chỉ là bù nhìn của Đảng CS Tàu

Wednesday, March 1, 2017

Lê Duẩn - Trung Quốc và tội ác chiến tranh

Lê Duẩn - Trung Quốc và tội ác chiến tranh

Phạm Trần2/23/2017
LÊ DUẨN-TRUNG QUỐC VÀ TỘI ÁC CHIẾN TRANH

Chưa bao giờ tên ông Lê Duẩn, nguyên Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam được nói đến nhiều như trong dịp kỷ niệm 38 năm cuộc chiến tranh biên giới Việt-Hoa (17/02/1979 - 17/2/2017), nhưng không phải để ca tụng lập trường chống Tầu của ông mà để công khai nói lên sự nhu nhược của lớp lãnh đạo bây giờ trước âm mưu thôn tính Việt Nam của Bắc Kinh.

Cảm nhận này đã được rút ra từ nội dung các cuộc nói chuyện của hai người con trai ông Lê Duẩn là Tiến sỹ thương gia Lê Kiên Thành và Thiếu tướng Lê Kiên Trung, Phó Tổng cục trưởng Tổng cục An ninh, Bộ Công an với báo chí Việt Nam, kể cả báo An ninh Thế giới của Bộ Công an.

Tuy nhiên trong những phát biểu đề cao tinh thần lúc nào cũng phải cảnh giác với Trung Quốc của cha mình, hai ông Thành và Trung đã không xóa được trách nhiệm lịch sử đẩm máu của ông Lê Duẩn đối với nhân dân Việt Nam Cộng hòa trong cuộc tấn công Tết Mậu Thân và sau ngày 30/04/1975.

THẢM SÁT MẬU THÂN

Trước tiên, hãy nói về cuộc tấn công Tết Mậu Thân năm 1968 mà đảng và báo chí Cộng sản vẫn ba hoa gọi là “cuộc tổng tiến công và nổi dậy”. Không có bất cứ nơi nào trên lãnh thổ VNCH đã có các cuộc nổi dậy của dân ủng hộ quân Cộng sản khi cuộc tấn công bắt đầu đêm Giao thừa ngày 31/1/1968. Cũng không có bắt cứ nhóm dân nào đã bỏ phiá Quốc gia chạy về phiá Cộng sản trong thời gian giao tranh mà chỉ thấy hàng ngàn-ngàn dân đã gồng gánh, tay xách nách mang nối đuôi nhau chạy bạt mạng về phía Chính phủ.

Sau trận Mậu Thân, Bộ Chính trị đã họp để kiểm điểm và đã có lời khiển trách một số người về tổn thất nhân mạng qúa nặng đã gây ra cho một số đơn vị chủ lực của miền Bắc. Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam cũng chỉ trích chiến lược và chiến thuật của miền Bắc đã tiêu diệt gần hết lực lượng “quân giải phóng”.

Sau năm 1975, Bà Bác sỹ Dương Quỳnh Hoa, Bộ trưởng Y tế của Chính phủ Việt Cộng (Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam) đã công khai tố cáo các sỹ quan chỉ huy miền Bắc đã chủ tâm xua các đơn vị du kích miền Nam làm bia đỡ đạn cho họ !

Vì vậy, Phóng viên Lan Hương của báo An Ninh Thế giới mới hỏi:” ông Thành rằng: “Ông có biết có quyết định của TBT Lê Duẩn đến giờ vẫn gây tranh cãi. Như cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân 1968 chẳng hạn...”

LKT:” Nói về Tết Mậu Thân năm 1968, chúng ta sẽ phải nhớ đó là thời điểm Westmoreland đề nghị Mỹ tăng gấp đôi số lượng quân Mỹ tại Việt Nam lên 1 triệu quân và đưa chiến tranh ra miền Bắc. Khi đó Chính phủ Mỹ đang đứng giữa hai lựa chọn hoặc là tăng quân viện trợ, tiếp tục cuộc chiến, mở rộng chiến tranh ra miền Bắc, hoặc dần rút khỏi chiến tranh Việt Nam.

Nếu chiến tranh mở rộng ra miền Bắc, nếu ta mất Hải Phòng, mất Quảng Bình, nghĩa là mất tất cả những con đường chi viện cho miền Nam thì đó sẽ là điều vô cùng tồi tệ. Và cú đánh Tết Mậu Thân - một trận chiến tổng lực, đánh vào cả Đại sứ quán Mỹ và Dinh Độc Lập đã làm người Mỹ choáng váng. Cú đánh đó đã khiến người Mỹ quyết định ngồi vào bàn đàm phán và tính đến phương án rút quân khỏi Việt Nam. Tức là cuộc chiến đã bẻ ngoặt sang một hướng khác hoàn toàn có lợi cho cách mạng Việt Nam.

Chúng ta đã phải trả giá không ít cho bước ngoặt ấy. Nhưng sẽ phải đặt một vấn đề như thế này: Chúng ta sẽ trả giá cho đợt tổng tấn công đó, hay chúng ta sẽ trả giá cho hai mươi năm nữa, hoặc thậm chí lâu hơn mới giải phóng miền Nam? Có gì đảm bảo sự trả giá lâu dài đó sẽ bớt đắt đỏ hơn?”

(Theo báo An ninh Thế giới-Bộ Công an/10-07-2016)

Lập luận của ông Lê Kiên Thành không chỉ phản ảnh quan điểm bênh Cha của ông ta mà là của Bộ Chính trị thời bấy giờ muốn bênh vực lập trường “vũ trang bạo lực” của ông Lê Duẩn, dù phải trả bất kỳ bằng gía nào. Nhưng trong chiến lược gọi là “Một cú đập lớn để tung toé ra các khả năng chính trị" , như câu nói của Bí thư thứ nhất Lê Duẩn thời 1968, phía Cộng sản và quân Giải phóng (du kích địa phương) cũng đã phải trả gía với 44,842 lính tử thương, 61.267 bị thương, 4.511 mất tích và 912 bị bắt, theo Bách Khoa toàn thư mở.

Cũng tài liệu này cho biết phía Hoa Kỳ, có 16.511 chết, 87.388 bị thương.Việt Nam Cộng hòa: 28.800 chết, 172.512 bị thương. Hàn Quốc, Thái Lan, Úc, New Zealand: Khoảng 2.000 chết, vài nghìn bị thương.

Ngoài giao tranh trên chiến trường, Quân đội Cộng sản và Bộ Chính trị do ông Lê Duẩn điều hành sau lưng Hồ Chí Minh đã phạm tội sát hại dân lành tại mặt trận Huế-Thừa Thiên trong 26 ngày đêm chiếm đóng thành phố này.

Tài liệu của Bách khoa Tòan thư mở viết:”Trong những tháng và những năm tiếp theo sau Trận Mậu Thân tại Huế, bắt đầu từ ngày 31 tháng 1 năm 1968, và kéo dài tổng cộng 26 ngày, hàng chục ngôi mộ tập thể được phát hiện trong và xung quanh Huế. Nạn nhân bao gồm phụ nữ, nam giới, trẻ em và trẻ sơ sinh. Số liệu từ các nguồn khác nhau có sự không thống nhất.

Theo Nguyễn Lý Tưởng, cựu Dân biểu khu vực Thừa Thiên, trong 22 địa điểm tìm được các mồ chôn tập thể, người ta đếm được 2,326 sọ người. Sau tết, các gia đình kê khai có người chết, có người mất tích, lên đến 4,000 gia đình. Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa thì đưa ra danh sách 4.062 nạn nhân được họ xác định là đã bị bắt cóc hoặc bị giết. Theo các báo cáo của Việt Nam Cộng Hòa, nhiều thi thể được tìm thấy ở tư thế bị trói buộc, bị tra tấn và đôi khi bị chôn sống.

Theo báo cáo tổng kết của Douglas Pike, lúc bấy giờ là nhân viên Cục Tâm lý chiến của cơ quan thông tin Hoa Kỳ, năm 1970:

"Câu chuyện (về Huế) chưa chấm dứt. Nếu ước đoán của giới chức Huế được coi như gần đúng, khoảng 2.000 người vẫn còn mất tích. Tổng kết về người chết và mất tích như sau:

.Tổng số dân sự tử vong: 7.600 - chết lẫn mất tích

.Chiến trường: - 1.900 bị thương vì chiến cuộc; 944 thường dân chết vì chiến cuộc

.Nạn nhân trong những ngôi mộ tập thể:

1.173 - số tử thi tìm trong đợt đầu sau cuộc chiến, 1968

809 - số tử thi tìm trong đợt nhì, kể cả tìm thấy ở đụn cát, tháng 3-7 năm 1969

428 - số tử thi tìm trong đợt thứ ba, trong khe Đá Mài (khu Nam Hoa) - tháng 9 năm 1969

300 - số tử thi tìm trong đợt thứ tư, khu Phu Thu, tháng 11 năm 1969

100 - số tử thi tìm thấy các nơi trong năm 1969

1.946 - mất tích (tính đến năm 1970)"

BẮT TÙ VÀ CHẾT BIỂN

Sau khi chiếm được miền Nam, em của ông Lê Kiên Thành, Tướng Lê Kiên Trung nói:”Trong nhiều cuộc chiến tranh, phe thắng cuộc đã có sự trả thù với những kẻ thất bại. Nhưng sau khi giải phóng xong, Đảng ta mà người đứng đầu là ba tôi đã đưa ra mệnh lệnh: Bằng bất cứ giá nào cũng không được động chạm đến những người thuộc chính quyền cũ. Và, thay vì một cuộc tắm máu như báo chí nước ngoài đã dự đoán trước giải phóng, những người thuộc chính quyền cũ chỉ bị đưa đi cải tạo, giáo dục…” (Theo báo An ninh Thế giới/27-07-2016).

Nhưng “cải tạo, giáo dục” của đảng CSVN là một trong số 4 tội ác mà ông Tổng Bí thư Lê Duẩn có trách nhiệm lúc bấy giờ.

Thứ nhất, nhà nước đã đánh lừa để bắt hàng trăm ngàn quân-cán-chính Việt Nam Cộng hòa đi tù lao động dài hạn dưới danh nghĩa “học tập cải tạo”.

Thứ hai, Chính phủ đã tiến hành chiến dịch đánh tư sản mại bản và đuổi dân thành phố đi “ kinh tế mới” để đầy đọa dân và đánh phá và tiêu diệt tòan diện nền kinh tế thị trường phồn thịnh của miền Nam.

Thứ ba, hủy diệt các di sản văn hóa và giáo dục văn minh của miền Nam.

Thứ tư, đẩy trí thức và hàng trăm ngàn người miền Nam phải bỏ nước trốn ra nước ngoài tìm tự do khiến cho hàng chục ngàn người chết trên Biển Đông.

Và cũng từ chính sách trả thù, bóc lột và hủy họai miền Nam của Bộ Chính trị do Lê Duẩn lãnh đạo cho đến ngày qua đời 07/10/1986 mà chia rẽ, hận thù dân tộc giữa hai miền Nam-Bắc đã bung ra, cho đến bây giờ (2017), vẫn chưa hàn gắn được.

Vậy Thiếu tuớng Lê Kiên Trung đã bênh vực Cha mình ra sao khi nói về “kinh tế thị trường” của miền Nam bị đánh sập ?

Ông Trung nói:”Nhiều người phê phán cha tôi vì việc duy trì nền kinh tế bao cấp quá lâu. Nhưng ngay sau khi giải phóng xong, khi mà nhiều người trong chúng ta vẫn còn coi Mỹ là kẻ thù, ba tôi đã giao cho Bộ trưởng Ngoại giao khi đó là ông Nguyễn Cơ Thạch sang thăm Mỹ, bằng mọi giá thiết lập quan hệ ngoại giao với Mỹ.

Ba tôi đã muốn giữ nguyên nền kinh tế thị trường ở miền Nam, song song với nền kinh tế bao cấp ở miền Bắc, vì chính ông cũng muốn so sánh ưu điểm và nhược điểm của hai nền kinh tế đó. Vì ba tôi và các đồng chí của mình khi đó đều được giáo dục và trưởng thành trong hệ thống lý luận về XHCN theo mô hình Xôviết của Stalin.

Nhưng ông cảm nhận được, nền kinh tế thị trường có những ưu điểm của nó, và ông muốn có cơ hội để so sánh giữa hai mô hình đó, để tìm được con đường tốt nhất cho đất nước.

Dù chuyện này chưa bao giờ được ông công khai trong các nghị quyết của Bộ Chính trị, nhưng trong chỉ đạo của ba tôi và các đồng chí lãnh đạo chủ chốt của Đảng với ông Nguyễn Cơ Thạch trước chuyến thăm Mỹ sau giải phóng, tôi biết rằng đã có nội dung đó. Tiếc là cuộc đàm phán đó đã không thành công. Vì khi đó, nhiều người bên phía chúng ta vẫn còn coi Mỹ là kẻ thù, và bản thân người Mỹ cũng có suy nghĩ ngược lại.”

Với họ, việc một nước lớn như Mỹ thất bại trong cuộc chiến với một dân tộc nhỏ bé như Việt Nam đã làm tổn thương nặng nề lòng tự tôn của họ. Không thể dễ dàng để hai nước có thể ngay lập tức nối lại quan hệ ngoại giao, bình thường hoá quan hệ. Thậm chí, sau đó Mỹ còn cấm vận Việt Nam nhiều năm liền. Nên cuối cùng, chuyến đi của ông Nguyễn Cơ Thạch đã thất bại.”

Ông Tướng Trung nói như thế vì ông chỉ biết một nửa câu chuyện Việt-Mỹ lúc bấy giờ. Nguyên do chính vì phía Việt Nam cứ nằng nặc đòi Mỹ phải bồi thường chiến tranh trị giá 3.25 tỷ Dollars, mặc dù Hà Nội đã vi phạm Hiệp định Paris 1973 khi đem quân xâm chiếm VNCH.

Vì vậy, báo ANTG mới hỏi tiếp:” Cứ cho là chuyến đi đó thất bại, thì tôi nghĩ, vẫn có nhiều cách để duy trì và phát triển mô hình kinh tế thị trường ở miền Nam song song với mô hình bao cấp ở miền Bắc, nhưng như chúng ta đã biết, ngày đó, nền kinh tế bao cấp đã được nhân rộng ở cả hai miền. Tại sao ba ông không làm điều đó?

Tướng Trung:” Bối cảnh lịch sử lúc đó có lẽ đã khiến ba tôi không dễ thực hiện khát vọng và mục đích của mình. Khi mà Mỹ từ chối quan hệ ngoại giao với Việt Nam, và bản thân những nhà lãnh đạo trong nước thời đó đều tin theo hệ thống xã hội chủ nghĩa mô hình Xôviết của Stalin, thì việc đưa ra một ý tưởng như thế là trái với lý tưởng của nhiều người.”

AI SỢ TRUNG QUỐC ?

Về lập trường của ông Lê Duẩn đới với Trung Quốc, tướng Trung nói:” Ba tôi không sợ Mỹ, vì ông hiểu Việt Nam có thể thắng Mỹ. Còn chuyện không sợ Trung Quốc là một câu chuyện dài.

Ba tôi là người yêu thích lịch sử. Ông đọc đi đọc lại những câu chuyện về lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc. Và vì thế, ông biết, trong những cuộc chiến tranh kéo dài suốt mấy nghìn năm đất nước tồn tại, ngoài hai lần chống Pháp và Mỹ, lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam là lịch sử chống quân xâm lược từ phương Bắc kéo xuống.

Và dù trong thời gian ngắn hay dài, thì cuối cùng, chúng ta cũng đều đánh đuổi được giặc ngoại xâm phương Bắc. Dân tộc này trong lịch sử chưa từng sợ phương Bắc, và tôi nghĩ ba tôi thấm nhuần truyền thống ấy.”

Từ khi còn rất sớm, ba tôi đã nhận ra, dù họ viện trợ cho chúng ta rất nhiều, dù tiếng là hai nước Cộng sản anh em, thì họ vẫn mang những ý đồ không khác gì những triều đại trước đây. “

Nhưng tại sao tướng Trung lại nói nhiều về người Cha mình luôn luôn đề phòng Trung Quố vào lúc “nhạy cảm” hiện nay dưới thời Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng ?

Nhưng không chỉ một mình Tướng Trung nói mà anh ông, Tiến sỹ Lê Kiên Thành cũng nói nhiều về chuyện dưới đây :

Ông Trung kể:”Ngay cả trong các cuộc gặp với ba tôi, một lãnh đạo của bạn (chú thích của Phạm Trần: Mao Trạch Đông năm 1960) đã nói: “Các đồng chí, tôi muốn nói cho các đồng chí biết điều này. Các đồng chí không cần làm cách mạng, tôi là chủ tịch của 500 triệu nông dân đang thiếu đất, và tôi sẽ mang một đạo quân tiến xuống khu vực Đông Nam Á”.

Ông Trung kể tiếp:”Khi nghe câu nói đó ba tôi đã cảm nhận ra ngay ý đồ của họ và dặn lòng mình luôn phải cảnh giác với dã tâm ấy. Ba tôi từng viết về một cuộc đối thoại giữa ông và một lãnh đạo của họ như thế này: (Phóng viên báo ANTG không dám viết lãnh đạo này là Mao Trạch Đông)

“Ông ta hỏi tôi: Ở Lào, có bao nhiêu cây số vuông đất?

Tôi (Lê Duẩn) trả lời: Khoảng 200.000 cây số vuông.

Ông ta hỏi: Dân số của họ bao nhiêu?

Tôi trả lời: Khoảng 3 triệu!

Ông ta nói: Như vậy là không nhiều! Tôi sẽ đưa dân tôi đến đó, thật mà!

Ông ta hỏi: Có bao nhiêu cây số vuông đất ở Thái Lan?

Tôi trả lời: Khoảng 500.000 cây số vuông.

Ông ta hỏi: Có bao nhiêu người?

Tôi trả lời: Khoảng 40 triệu!

Ông ta nói: Một tỉnh của nước tôi có 500.000 cây số vuông, nhưng có tới 90 triệu người. Tôi cũng sẽ đưa một số người dân của tôi tới Thái Lan!

Đối với Việt Nam, họ không dám nói về việc đưa người tới theo cách này. Tuy nhiên, ông ta nói với tôi: “Đồng chí, có đúng là người của các đồng chí đã chiến đấu và đánh bại quân Nguyên?”. Tôi nói: “Đúng”. Ông ta hỏi: “Có phải cũng chính người của đồng chí đã đánh bại quân Thanh?”. Tôi nói: “Đúng”. Ông ta nói: “Và quân Minh nữa, phải không?”. Tôi nói: “Đúng, và cả các ông nữa. Nếu các ông tìm cách xâm lược đất nước tôi. Các ông có biết điều đó không?...”.

Kể lại như thế rồi tướng Trung kết luận:”Vì nhận thức được ý đồ của họ, cũng như các tiền nhân, nên trong bất cứ hoàn cảnh nào, Đảng ta và ba tôi cũng giữ tinh thần cảnh giác, ngay cả khi họ là nước viện trợ rất lớn cho chúng ta trong kháng chiến chống Mỹ.

Có lần, họ đề nghị viện trợ cho chúng ta 500 xe tải chi viện cho tuyến đường Trường Sơn, với điều kiện họ sẽ cử lái xe đi kèm. 500 xe hồi đó là vô cùng quý giá với Việt Nam. Nhưng chúng ta đã kiên quyết từ chối.

Khi đó có đồng chí lãnh đạo đề nghị ba tôi “nhận vài chiếc cho người ta vui”, nhưng ba tôi và lãnh đạo không đồng ý. Ba tôi cũng báo cáo với Bác Hồ: “Chúng ta muốn thắng Mỹ, thì không được sợ Mỹ, nhưng nhất định cũng không được sợ Trung Quốc”. Câu nói ấy của ông hẳn đã đến tai người Trung Quốc…”

TẠI SAO TẦU ĐÁNH VIỆT NAM NĂM 1979

Sau đó, báo ANTG hỏi:” Hầu hết những nhà nghiên cứu lịch sử đều nhận định, TBT Lê Duẩn là nhà lãnh đạo Việt Nam có đường lối cứng rắn nhất với phương Bắc. Anh có đồng ý với ý kiến của nhiều người, khi họ cho rằng sự cứng rắn của ông Lê Duẩn là một trong những nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến tranh Biên giới phía bắc?

Tướng Trung đáp:” Ba tôi cứng rắn với họ thì đúng. Nhưng những người nói ông là một trong những nguyên nhân dẫn đến cuộc chiến tranh Biên giới năm 1979 có lẽ là không hiểu lịch sử. Suốt thời phong kiến của chúng ta, họ đã vì ghét ông vua nào mà đem quân xâm lược mảnh đất này? Không vì cha tôi, họ vẫn tìm cách chiếm Hoàng Sa, Trường Sa, rồi bây giờ là âm mưu chiếm toàn bộ biển Đông. Họ chẳng ghét ai cả.

Chỉ có một lý do duy nhất, ý đồ xâm lược của họ là không bao giờ thay đổi. Ba tôi, mang trong mình bản năng của người Việt suốt chiều dài lịch sử: không cần biết họ mạnh thế nào, nhưng anh cứ xâm phạm biên giới chúng tôi là chúng tôi đánh….

“…Ba tôi, như bao người Việt yêu nước bằng cả trái tim mình, đã luôn hiểu rằng, họ là mối đe dọa truyền kiếp, là dân tộc mà trong bất cứ hoàn cảnh lịch sử nào, bất cứ triều đại nào, chế độ nào, cũng không từ bỏ ý đồ xâm chiếm Việt Nam. Lịch sử xâm lược của họ là lịch sử mở rộng lãnh thổ về phương Nam.

Và, cho đến tận ngày hôm nay, với những yêu sách về chủ quyền ở biển Đông, về đường lưỡi bò, vẫn có thể chứng minh một điều, những nhận định của chúng ta về dã tâm của họ chưa bao giờ sai lầm. Khi còn nắm quyền, ba tôi vẫn cố gắng giữ một mối quan hệ ngoại giao mềm mỏng với họ.”

Vậy phải chăng vì Trung Hoa đã nuôi thù với ông Lê Duẩn nên đã tìm cách áp lực phía Việt Nam không được nhắc đến tên Lê Duẩn trong nhiều năm qua ?

Nếu đúng như vậy thì cũng không ngạc nhiên vì nguyên Ngọai trưởng Nguyễn Cơ Thạch, người thân của Lê Duẩn từng bị phía Tầu buộc Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh (đảng khoá VI) loại ra khỏi Bộ Chính trị và mất luôn chức Bộ trưởng Ngọai giao tại Đại hội đảng VII thời Đỗ Mười.

Vậy phản ứng của tướng Trung ra sao, báo ANTG hỏi:” Và cảm giác của anh - một người con, như thế nào trong suốt giai đoạn ấy, giai đoạn mà tên tuổi ông ít được nhắc đến như thế?”

Tướng Trung đáp thẳng thừng:” Dĩ nhiên là tôi buồn. Không chỉ buồn cho cá nhân tôi, gia đình tôi. Vì tôi cho rằng đã có những việc, câu chuyện của ba tôi đã không được đề cập chính xác, đầy đủ, khoa học. Tôi cũng rất buồn và mãi trăn trở một điều, tại sao có những sự thật mà sau bao nhiêu năm chúng ta vẫn nhất định phải giấu kín? Và tôi cho rằng, đó không phải là cách hành xử khách quan, minh bạch và khoa học.”

ANTG hỏi tiếp:” Nói thế thì hẳn là anh khao khát đến một ngày, tất cả tư liệu về cuộc đời của TBT Lê Duẩn, về những quan điểm cũng như quyết định của ông trong những thời điểm lịch sử và cả những đánh giá về vai trò của ông trong giai đoạn ông nắm quyền sẽ được công bố?”

Ông Trung đáp:” Đó chính xác là mong ước lớn nhất của tôi và những người thân trong gia đình suốt nhiều năm qua. Cha tôi và nhiều nhà lãnh đạo đất nước thời kỳ đó đã mất mấy chục năm trời. Và tôi không hiểu lý do vì sao, có những điều đến giờ này chúng ta vẫn cần giữ bí mật.

Nhưng tôi nghĩ, những người làm công tác nghiên cứu, những người làm báo như chị, phải được tiếp xúc với những sự thật đó, để có cái nhìn chính xác và đầy đủ nhất về lịch sử. Và nhân dân cũng có quyền được biết, những nhà lãnh đạo của họ đã làm gì, đã ứng xử thế nào, trong những thời khắc lịch sử của đất nước.”

(Theo ANTG/27/07/2016)

Với những lời nói như những kẻ “điếc không sợ súng” của tướng Lê Kiên Trung và anh ông, Tiến sỹ Lê Kiên Thành về lập trường lúc nào cũng phải “đề phòng Tầu xâm lược” của nguyên Tổng Bí thư Lê Duẩn, hiển nhiên hai ông đã gửi một thông điệp chính trị khá lý thú cho Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, người có tiếng thân Trung Hoa. -/-

Phạm Trần

(02/22/017)

Toàn văn diễn văn trước Quốc hội Hoa Kỳ

Toàn văn diễn văn trước Quốc hội Hoa Kỳ

https://gdb.voanews.com/B7CD8A12-F6D5-4C5D-AA53-C7E913A6A281_w1023_r1_s.jpg
Quốc Hội Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ:
Ngài Chủ Tịch Hạ Viện, Ngài Phó Tổng Thống, các Dân Biểu, Nghị Sĩ, Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ, và người dân Hoa Kỳ:

Tối nay, khi chúng ta đánh dấu sự kết thúc chương trình kỷ niệm Tháng Lịch Sử Người Da Đen, chúng ta được nhắc nhở về hành trình Quốc Gia đi đến dân quyền, và những công việc vẫn còn dang dở. Những đe dọa gần đây nhắm vào các Trung Tâm Cộng Đồng Do Thái và sự phá hoại các nghĩa trang của người Do Thái, cùng vụ bắn người tại Kansas City tuần rồi, nhắc nhở chúng ta rằng, trong khi Quốc Gia này có thể bị chia rẽ về mặt chính sách, chúng ta vẫn là một đất nước đoàn kết trong việc lên án sự thù ghét và độc ác ở bất cứ hình thức nào.
Từng thế hệ người Mỹ chuyển giao ngọn đuốc của sự thật, tự do và công lý – trong một hành trình liên tục, đến cho thế hệ hôm nay.

Ngọn đuốc ấy nay trong tay chúng ta. Chúng ta sẽ dùng ngọn đuốc này để thắp sáng thế giới. Tôi có mặt tại đây hôm nay để gởi đến thông điệp của thống nhất và sức mạnh, và thông điệp ấy đến từ nơi sâu thẳm trong trái tim tôi.

Một chương mới về Sự Vĩ Đại Hoa Kỳ đang bắt đầu từ giây phút này.

Một niềm hãnh diện quốc gia mới đang lan tỏa khắp nơi trên đất nước này.

Và sự trỗi dậy của niềm lạc quan đang đặt những giấc mơ bất khả thi nằm gọn trong tầm với của chúng ta.

Những gì chúng ta đang làm nhân chứng hôm nay chính là Sự Tái Tạo của Tinh Thần Hoa Kỳ.

Các đồng minh của chúng ta sẽ thấy, rằng Hoa Kỳ, một lần nữa, sẵn sàng trong vai trò lãnh đạo.

Mọi quốc gia trên thế giới này – bạn hay thù – sẽ nhìn nhận rằng Hoa Kỳ nghĩa là sức mạnh, Hoa Kỳ nghĩa là sự tự hào, và Hoa Kỳ chính là tự do.

Chín năm nữa, Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ sẽ kỷ niệm 250 năm ngày lập quốc – 250 năm từ ngày chúng ta tuyên bố độc lập.

Thời điểm ấy sẽ là một trong những khoảnh khắc vĩ đại trong lịch sử thế giới.

Thế nhưng, Hoa Kỳ sẽ trông như thế nào khi chúng ta bước vào năm thứ 250 ấy?

Chúng ta sẽ để lại một đất nước như thế nào cho con, cháu chúng ta?

Tôi sẽ không cho phép những sai lầm trong vài thập niên qua lại trở thành sự dẫn hướng con đường chúng ta đi trong tương lai.

Đã lâu quá rồi, chúng ta nhìn thấy sự co cụm của tầng lớp trung lưu trong khi chúng ta xuất khẩu công ăn việc làm và sự thịnh vượng ra nước ngoài.

Chúng ta bỏ tiền ra và xây dựng hết dự án toàn cầu này đến dự án toàn cầu nọ, trong khi đó lại làm ngơ về số phận của trẻ em chúng ta trong các thành phố nội đô, như Chicago, Baltimore, Detroit – và rất nhiều nơi chốn khác trên khắp đất nước chúng ta.

Chúng ta ra sức bảo vệ biên giới các quốc gia khác, trong khi bỏ ngỏ biên giới của chính mình, để ai muốn băng qua cũng được – kéo theo ma túy ào ạt đổ vào, hiện ở mức cao chưa từng có.

Và chúng ta đã chi tiêu hàng ngàn tỷ Mỹ kim ở hải ngoại, trong khi hạ tầng cơ sở ngay ở quốc nội xuống cấp trầm trọng.

Thế rồi, đến năm 2016, thế giới thay đổi dưới chân chúng ta. Sự nổi loạn bắt đầu dưới hình thức biểu tình thầm lặng, được các gia đình mọi chủng tộc, mọi tín ngưỡng, đề cập đến. Những gia đình này chỉ mong muốn sự công bằng cho con cái họ, cùng sự lắng nghe thật tình trước những quan ngại của họ.

Nhưng rồi những tiếng nói thầm lặng trở thành dàn đồng ca đầy thanh âm – khi hàng ngàn công dân bắt đầu cùng nhau lên tiếng, từ các thành phố lớn, nhỏ, trên khắp đất nước.

Cuối cùng, dàn đồng ca ấy trở thành cơn địa chấn – với số người lên đến hàng chục triệu, và họ đoàn kết với nhau ở một yêu cầu, rất đơn giản nhưng rất quan trọng: Hoa Kỳ phải đặt công dân của mình lên hàng ưu tiên số một … bởi vì, chỉ đến khi ấy chúng ta mới thật sự LÀM NƯỚC MỸ VĨ ĐẠI TRỞ LẠI.
Những ngành công nghiệp đang chết dần chết mòn sẽ lên tiếng, hồi sinh. Các cựu chiến binh anh hùng sẽ được cung cấp sự chăm sóc mà họ cần trong tuyệt vọng từ trước đến nay.

Quân đội chúng ta sẽ được trang bị tài nguyên xứng đáng cho các chiến binh dũng cảm.

Cơ sở hạ tầng nát bét sẽ được thay thế bằng các đại lộ mới, những chiếc cầu mới, các đường hầm mới, các sân bay và đường xe lửa mới, soi rọi đất nước xinh đẹp của chúng ta.

Căn bệnh ma túy trầm kha của chúng ta sẽ chậm lại, và chấm dứt, tối hậu.

Các các thành phố nội đô bị lơ là bao lâu nay sẽ chứng kiến sự hồi sinh của hy vọng, của sự an toàn, và của cơ hội.

Trên tất cả, chúng ta sẽ giữ lời hứa của chúng ta với người dân Hoa Kỳ.

Tôi nhậm chức chỉ mới hơn một tháng, và tôi muốn dùng thời khắc này để cập nhật với quốc gia về sự tiến triển mà tôi đã đạt được để giữ lời hứa của mình.

Từ ngày đắc cử đến nay, Ford, Fiat-Chrysler, General Motors, Sprint, Softbank, Lockheed, Intel, Walmart, và nhiều công ty khác, đã tuyên bố sẽ đầu tư hàng tỷ Mỹ kim ngay trong nước Mỹ và sẽ tạo thêm hàng chục ngàn công ăn việc làm mới cho nước Mỹ.

Thị trường chứng khoán gia tăng giá trị gần ba ngàn tỷ Mỹ kim kể từ ngày bầu cử 8 Tháng 11, một kỷ lục. Chúng ta đã tiết kiệm được hàng trăm triệu Mỹ kim bằng cách hạ giá phản lực cơ F-35 mới, và sẽ tiết kiệm thêm hàng tỷ Mỹ kim từ các hợp đồng trong toàn bộ hệ thống công quyền. Chúng ta đã ra lệnh không thuê mướn thêm bất cứ ai không trong lãnh vực quân sự và không thực sự cần thiết cho Liên Bang.

Chúng ta đã bắt đầu quét dọn vũng lầy tham nhũng của chính phủ bằng cách ra lệnh cấm các quan chức ngành Hành Pháp không được vận động hành lang trong 5 năm; và cấm vĩnh viễn không được làm người vận động hành lang cho chính phủ nước ngoài.

Chúng ta cũng có một nỗ lực lịch sử, giảm bớt rất nhiều rào cản luật lệ khiến không thể tạo ra công ăn việc làm, đồng thời lập ra các nhóm đặc nhiệm nới lỏng luật lệ ngay trong mọi cơ quan chính phủ; ra luật mới rằng hễ cứ tạo ra thêm một nguyên tắc mới thì phải bỏ đi hai nguyên tắc cũ; và chấm dứt một nguyên tắc vốn mang tính đe dọa tương lai và đời sống của các công nhân khai thác mỏ than của chúng ta.

Chúng ta cũng đã mở đường cho sự xây dựng đường ống Keystone và Dakota – vậy là tạo ra thêm hàng chục ngàn việc làm – và tôi sẽ chỉ thị là các đường ống dẫn dầu mới trong nước Mỹ sẽ phải dùng thép của Mỹ.

Chúng ta cũng đã rút nước Mỹ ra khỏi hiệp định hủy hoại việc làm – TPP.
Với sự hỗ trợ của thủ tướng Justin Trudeau, chúng ta đã thiết lập một Ủy Hội tại Canada với các nước láng giềng, bảo đảm trợ giúp các nữ doanh gia được truy cập vào hệ thống, thị trường và vốn mà họ cần để bắt đầu một doanh nghiệp mới và thực hiện giấc mơ tài chánh của mình.

Để bảo vệ công dân mình, tôi đã chỉ thị Bộ Tư Pháp thành lập Đội Đặc Nhiệm Giảm Thiểu Tội Ác Bạo Lực.

Chưa hết, tôi cũng đã ra lệnh Bộ Nội An, Bộ Tư Pháp, cùng Bộ Ngoại Giao và Giám Đốc Tình Báo Quốc Gia, phối hợp trong một chiến lược lớn, phá vỡ các nhóm tội phạm trên đất nước chúng ta.

Chúng ta sẽ chấm dứt ma túy chảy vào đất nước mình, đầu độc tuổi trẻ mình – và chúng ta sẽ mở rộng chương trình cai nghiện cho những người đã đi vào con đường nghiện ngập.

Cùng lúc, Chính Phủ tôi sẽ trả lời những yêu cầu của người dân Mỹ đối với việc thi hành di trú và an ninh biên giới. Với việc thực thi luật di trú, chúng ta sẽ tăng lương, giúp người thất nghiệp, tiết kiệm hàng tỷ Mỹ kim, biến các cộng đồng của chúng ta trở nên an toàn hơn cho mọi người. Chúng ta muốn mọi người Mỹ thành công – nhưng điều ấy là bất khả thi trong một môi trường điên đảo không luật pháp. Chúng ta phải tái tạo sự thống nhất và nguyên tắc luật pháp tại biên giới của chúng ta.

Vì lý do đó, chúng ta sẽ sớm bắt đầu xây dựng một bức tường dài dọc biên giới với quốc gia láng giềng ở phía Nam. Chúng ta sẽ bắt đầu sớm, và một khi hoàn tất, đây sẽ là vũ khí vô cùng hữu hiệu chống lại ma túy và tội ác.

Trong khi chúng ta đang nói đây, chúng ta cũng đang xóa sổ các tay du đãng, các tay buôn bán ma túy và tội phạm, vốn là giới đã đe dọa các cộng đồng chúng ta và săn mồi trên các công dân chúng ta.

Bất cứ vị nào trong Quốc Hội không tin rằng chúng ta nên thi hành luật pháp của chúng ta, tôi xin hỏi câu hỏi này: Quý vị sẽ nói gì với gia đình Mỹ mất công ăn việc làm, mất thu nhập, hoặc mất một người thân, chỉ vì nước Mỹ từ chối thi hành luật pháp và bảo vệ biên giới?
Trách nhiệm của chúng ta là phục vụ, bảo bọc, và bảo vệ công dân Hoa Kỳ. Chúng ta cũng sẽ tiến hành các biện pháp mạnh để bảo vệ Quốc Gia trước Chủ Nghĩa Khủng Bố của Hồi Giáo Quá Khích.

Theo tài liệu của Bộ Tư Pháp, phần lớn các cá nhân bị kết tội liên quan đến khủng bố từ vụ 9/11 đến nay đến từ bên ngoài nước Mỹ. Chúng ta đã thấy đất nước bị tấn công – từ Boston đến San Bernadino đến Ngũ Giác Đài, và vâng, ngay cả World Trade Center.

Chúng ta đã nhìn thấy những vụ tấn công tại Pháp, tại Bỉ, tại Đức, và tại khắp nơi trên thế giới.

Không phải sự thương cảm, mà là sự tắc trách, đã để xảy ra sự xâm nhập không thể kiểm soát, từ những nơi mà sự rà soát kỹ lưỡng không thể thực hiện được. Những ai được vinh dự để đi vào nước Mỹ cần hỗ trợ đất nước này và yêu mến con người cùng giá trị của đất nước này.

Chúng ta không thể cho phép chủ nghĩa khủng bố làm thành một bàn đạp bên trong nước Mỹ - chúng ta không thể cho phép quốc gia của mình trở thành nơi trú ẩn cho những kẻ cực đoan.

Đó là lý do tại sao chính quyền của tôi đã và đang làm việc để cải thiện thủ tục rà soát, và chúng tôi sẽ sớm có những bước đi mới để giữ an toàn cho quốc gia chúng ta - và chặn đứng những kẻ có thể làm hại chúng ta.

Như đã hứa, tôi đã chỉ đạo Bộ Quốc Phòng xây dựng kế hoạch đánh gục và tiêu diệt ISIS - một mạng lưới những kẻ man rợ vô pháp đã tàn sát người Hồi giáo và Kitô giáo, cũng như những đàn ông, phụ nữ và trẻ em thuộc mọi tôn giáo và tín ngưỡng. Chúng tôi sẽ làm việc với các đồng minh của mình, bao gồm cả bạn bè và đồng minh của chúng ta trong thế giới Hồi giáo, để xóa sổ kẻ thù thấp hèn này khỏi hành tinh chúng ta.

Tôi cũng đã áp đặt các biện pháp trừng phạt mới đối với các tổ chức, cá nhân trợ giúp cho chương trình tên lửa đạn đạo của Iran, và tái khẳng định quan hệ đồng minh không thể phá vỡ của chúng ta với nhà nước Israel.

Cuối cùng, tôi đã giữ lời hứa bổ nhiệm một thẩm phán Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ - từ danh sách của tôi gồm 20 thẩm phán - là người sẽ bảo vệ Hiến Pháp của chúng ta. Tôi lấy làm vinh hạnh là bà Maureen Scalia có mặt cùng chúng ta trong phòng họp này tối nay. Phu quân quá cố tuyệt vời của bà, ông Antonin Scalia, mãi mãi sẽ là một biểu tượng của nền tư pháp Mỹ. Để có người ngồi vào vị trí của ông, chúng tôi đã chọn Thẩm phán Neil Gorsuch, một người có những kỹ năng tuyệt vời, và tôn kính pháp luật sâu sắc. Ông đã được Toà Phúc Thẩm nhất trí thông qua, và tôi đề nghị Thượng Viện nhanh chóng phê chuẩn ông.
Đêm nay, vào lúc tôi phác thảo các bước tiếp theo mà chúng ta phải tiến hành với tư cách quốc gia, chúng ta phải thành thật thừa nhận về hoàn cảnh mà chúng tôi thừa kế.
Chín mươi bốn triệu người Mỹ rời khỏi lực lượng lao động.
Hơn 43 triệu người dân đang sống trong nghèo đói, và hơn 43 triệu người Mỹ đang sống nhờ tem phiếu cứu trợ thực phẩm.
Hơn 1/5 số người trong độ tuổi làm việc tốt nhất lại không làm việc.
Chúng ta có tình trạng phục hồi tài chính tồi tệ nhất trong 65 năm qua.
Trong 8 năm qua, chính quyền trước đã tích lũy số nợ mới lớn hơn gần như tất cả các đời tổng thống khác cộng lại.
Chúng ta đã mất hơn 1/4 số công việc ngành sản xuất từ khi NAFTA được phê chuẩn, và chúng ta đã mất 60.000 nhà máy kể từ khi Trung Quốc gia nhập Tổ Chức Thương Mại Thế Giới vào năm 2001.

Thâm hụt thương mại hàng hóa của chúng ta với thế giới năm ngoái là gần 800 tỷ đôla.

Và ở nước ngoài, chúng tôi thừa kế một loạt các chính sách đối ngoại bi thảm.

Giải quyết các vấn đề này, và rất nhiều điều cấp bách khác, sẽ đòi hỏi chúng ta vượt qua những khác biệt đảng phái. Nó sẽ đòi hỏi chúng ta khai thác tinh thần Mỹ đã vượt qua mọi thách thức trong suốt lịch sử lâu dài và có bề dày của chúng ta.
Tuy nhiên, để đạt được các mục tiêu của chúng ta trong và ngoài nước, chúng ta phải khởi động lại động cơ của nền kinh tế Mỹ - làm sao cho các công ty kinh doanh dễ dàng hơn tại Hoa Kỳ, và làm cho các công ty khó ra đi hơn.
Ngay bây giờ, các công ty Mỹ phải chịu những mức thuế suất cao nhất so với bất cứ đâu trên thế giới.
Đội ngũ kinh tế của tôi thảo ra chương trình cải cách thuế lịch sử theo đó sẽ giảm thuế suất đối với các công ty của chúng ta để họ có thể cạnh tranh và phát triển ở bất cứ đâu và với bất cứ ai. Đồng thời, chúng tôi sẽ dành ưu đãi thuế rất lớn cho tầng lớp trung lưu.
Chúng ta phải tạo ra sân chơi bình đẳng cho các công ty và người lao động Mỹ.
Hiện nay, khi chúng ta vận chuyển sản phẩm ra khỏi nước Mỹ, nhiều quốc gia khác buộc chúng ta phải trả thuế rất cao - nhưng khi các công ty nước ngoài đưa sản phẩm của họ vào Mỹ, chúng ta hầu như không đánh thuế gì đối với họ.
Tôi vừa gặp các lãnh đạo và nhân viên của một công ty Mỹ tuyệt vời, Harley-Davidson. Quả thực, họ đã hãnh diện trưng bày 5 chiếc môtô tuyệt vời của họ, chế tạo tại Mỹ, trên bãi cỏ phía trước Tòa Bạch Ốc.
Tại cuộc họp, tôi hỏi họ về công việc kinh doanh. Họ nói rằng công việc cũng tốt. Tôi hỏi thêm là việc kinh doanh ở các nước khác, chủ yếu là các giao dịch quốc tế, thì như thế nào. Họ nói với tôi - mà không hề phàn nàn vì họ đã bị ngược đãi quá lâu thành ra họ đã quen với điều đó - họ nói là rất khó khăn khi kinh doanh với các nước khác vì người ta đánh thuế hàng hóa của chúng ta với thuế suất rất cao. Họ cho biết có trường hợp một quốc gia khác đánh thuế xe máy của họ với thuế suất 100%.
Họ thậm chí không đòi hỏi thay đổi. Nhưng tôi thì có.
Tôi tin tưởng mạnh mẽ vào thương mại tự do, nhưng đó cũng phải là THƯƠNG MẠI CÔNG BẰNG.
Tổng thống đầu tiên đảng Cộng hòa, Abraham Lincoln, cảnh báo rằng "từ bỏ chính sách bảo hộ của Chính phủ Mỹ [sẽ] gây ra khó khăn và có hại cho người dân chúng ta."

Ông Lincoln đã đúng - và giờ là lúc chúng ta chú ý đến lời của ông. Tôi sẽ không để cho nước Mỹ và các công ty và người lao động tuyệt vời của Mỹ bị lợi dụng nữa.
Tôi sẽ mang trở về hàng triệu việc làm. Bảo vệ công nhân của chúng ta cũng đồng nghĩa với cải cách hệ thống của chúng ta về nhập cư hợp pháp. Hệ thống hiện nay đã lỗi thời, kìm hãm tiền lương của những người lao động nghèo nhất của chúng ta, và tạo áp lực rất lớn đối với người đóng thuế.
Các quốc gia trên thế giới, như Canada, Úc và nhiều nước khác - có hệ thống nhập cư dựa trên tính điểm thành tích. Có một nguyên tắc cơ bản là những người tìm cách đi vào một đất nước thì phải có khả năng tài chính để tự nuôi được bản thân. Thế nhưng, tại Mỹ, chúng ta không cưỡng hành nguyên tắc này, gây căng thẳng cho các nguồn lực công cộng mà các công dân nghèo khó nhất của chúng ta dựa vào. Theo Viện Hàn Lâm Khoa Học Quốc Gia, hệ thống di trú hiện tại của chúng ta ngốn nhiều tỷ đô la một năm từ tiền của người đóng thuế Mỹ.

Thay đổi khỏi hệ thống hiện nay cho nhập cư những người có tay nghề thấp, và thay vào đó áp dụng một hệ thống dựa trên tính điểm thành tích, sẽ có rất nhiều lợi ích: nó sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền, tăng lương cho người lao động, và giúp đỡ các gia đình gặp khó khăn - bao gồm cả các gia đình nhập cư - để họ gia nhập tầng lớp trung lưu.

Tôi tin rằng cải cách nhập cư thực sự và tích cực là khả thi, miễn là chúng ta tập trung vào các mục tiêu sau đây: Để cải thiện việc làm và tiền lương cho người Mỹ, để tăng cường an ninh quốc gia, và để khôi phục lại sự tôn trọng luật pháp. Nếu chúng ta vì phúc lợi chung của công dân Hoa Kỳ thì tôi tin rằng đảng Cộng Hòa và đảng Dân Chủ đều có thể cùng nhau thực hiện để đạt được kết quả tốt mà trong nhiều thập kỷ qua chúng ta lẩn tránh.
Dwight D. Eisenhower, một tổng thống Cộng Hòa, đã khởi xướng chương trình cơ sở hạ tầng quốc gia thực sự vĩ đại - xây dựng hệ thống đường cao tốc liên bang. Đã đến lúc cho một chương trình mới, kiến thiết lại quốc gia.
Mỹ đã chi khoảng 6.000 tỷ USD ở Trung Đông, trong khi ở trong nước thì cơ sở hạ tầng đang đổ nát. Với 6.000 tỷ đô la Mỹ, chúng ta có thể đã xây dựng lại đất nước – gấp hai lần. Và thậm chí, gấp ba lần nếu chúng ta dùng người có khả năng tốt để thương lượng.
Để khởi động chương trình tái kiến thiết quốc gia, tôi sẽ yêu cầu Quốc Hội chấp thuận đạo luật tạo cấp một khoảng đầu tư 1.000 tỷ đôla vào cơ sở hạ tầng của Hoa Kỳ - tài trợ thông qua các quỹ quản lý vốn cả công và tư - giúp tạo ra hàng triệu việc làm mới.

Nỗ lực này sẽ được thực hiện dựa trên hai nguyên tắc cốt lõi: Mua hàng Mỹ, và Thuê người Mỹ.
Tối hôm nay, tôi cũng kêu gọi Quốc Hội bãi bỏ và thay thế Obamacare thông qua việc cải cách mở rộng sự lựa chọn, dễ tiếp cận, chi phí thấp hơn, và đồng thời, cung cấp dịch vụ y tế tốt hơn.

Việc bắt buộc mọi người dân Mỹ phải mua bảo hiểm y tế do chính phủ phê duyệt sẽ không bao giờ là giải pháp đúng cho nước Mỹ. Một cách để mang bảo hiểm y tế đến cho tất cả mọi người là giảm chi phí bảo hiểm y tế, và đó là những gì chúng tôi sẽ làm.
Obamacare Florida
Obamacare Florida
Phí bảo hiểm Obamacare đã gia tăng gấp đôi và tính bằng hàng trăm đôla trên toàn quốc. Ví dụ, bang Arizona tăng phí 116 % trong năm ngoái. Thống đốc bang Kentucky Matt Bevin nói Obamacare đang thất bại trong tiểu bang của ông - nó không bền vững và đang sụp đổ.
Một phần ba các quận chỉ có một công ty bảo hiểm có giao dịch - khiến nhiều người Mỹ không có sự lựa chọn nào khác.
Hãy nhớ lại lúc bạn nghe được hứa rằng bạn có thể giữ được bác sĩ, và giữ được chương trình bảo hiểm của bạn?
Bây giờ chúng ta biết rằng tất cả những lời hứa đó đã bị phá vỡ.
Obamacare đang sụp đổ - và chúng ta phải hành động dứt khoát để bảo vệ tất cả người Mỹ. Hành động không phải là một sự lựa chọn - đó là một điều cần thiết.
Vì vậy, tôi kêu gọi tất cả đảng viên Dân Chủ và Cộng Hòa trong Quốc Hội hãy cùng làm việc với chúng tôi để cứu người Mỹ không bị rơi vào thảm họa Obamacare đang nổ tung.
Dưới đây là những nguyên tắc giúp định hướng cho Quốc Hội khi chúng ta tiến hành tạo ra một hệ thống chăm sóc sức khỏe tốt hơn cho tất cả người Mỹ:
Thứ nhất, chúng ta phải bảo đảm rằng người Mỹ đã mắc bệnh từ trước phải được bảo hiểm, và chúng ta có một sự chuyển đổi ổn định cho người Mỹ hiện đang tham gia trong các chương trình giao dịch chăm sóc sức khỏe.
Thứ hai, chúng ta nên giúp người Mỹ mua bảo hiểm riêng của họ, thông qua việc sử dụng các khoản tín dụng thuế và tài khoản tiết kiệm y tế mở rộng - nhưng nó phải là chương trình bảo hiểm mà người dân muốn, chứ không phải là chương trình mà chính phủ buộc người dân phải mua.
Thứ ba, chúng ta nên cung cấp cho các thống đốc bang các nguồn lực và sự linh hoạt mà họ cần với chương trình Medicaid để bảo đảm không ai bị bỏ sót.
Thứ tư, chúng ta nên thực hiện cải cách pháp lý để bảo vệ cả bệnh nhân và các bác sĩ không bị tăng chi phí khám chữa bệnh không cần thiết - và hợp tác cùng nhau để giảm giá thuốc cao một cách nhân tạo, và giảm ngay lập tức.
Cuối cùng, đã đến lúc cho người Mỹ được tự do mua bảo hiểm y tế trên các tiểu bang - tạo ra một thị trường quốc gia thực sự cạnh tranh giúp giảm chi phí và cung cấp dịch vụ chăm sóc y tế tốt hơn.
Tất cả mọi thứ bị hỏng ở nước ta đều có thể được chỉnh sửa. Mọi vấn đề có thể được giải quyết. Và mỗi gia đình bi tổn thương đều có thể được chữa lành, và hy vọng.
Các công dân của chúng ta xứng đáng được hưởng điều này, và nhiều hơn nữa - vậy tại sao không tham gia cùng các lực lượng của chúng tôi thực hiện điều này? Về vấn đề này và còn rất nhiều thứ khác nữa, đảng viên Dân Chủ và đảng viên Cộng Hòa nên hợp tác với nhau và đoàn kết vì lợi ích của đất nước chúng ta, và vì lợi ích của người dân Mỹ.
Chính quyền của tôi muốn làm việc với các thành viên lưỡng viện để làm cho chương trình chăm sóc trẻ dễ tiếp cận và giá cả phải chăng, để giúp các phụ huynh được trả lương khi chăm sóc con cái, đầu tư vào sức khỏe của phụ nữ, và tăng cường không khí sạch và nước sạch, và để xây dựng lại nền quốc phòng và cơ sở hạ tầng.
Tình yêu đích thực dành cho nhân dân đòi hỏi chúng ta phải tìm thấy điểm chung, để thúc đẩy lợi ích chung, và hợp tác vì mỗi trẻ em Mỹ, những người xứng đáng có một tương lai tươi sáng hơn.
Người thiếu nữ trẻ có mặt với chúng ta tối nay ai sẽ cho chúng ta thấy một nguồn cảm hứng cho tất cả mọi người.
Hôm nay là ngày bệnh hiếm, và tham gia với chúng tôi là bệnh nhân bị bệnh hiếm, Megan Crowley. Megan được chẩn đoán bị bệnh Pompe, một bệnh hiếm gặp và nguy hiểm, khi ấy em mới 15 tháng tuổi. Nhiều người nghĩ rằng em không thể sống quá 5 năm tuổi.
Khi biết được tin này, anh John, cha của Megan, đã chiến đấu với tất cả mọi thứ để cứu lấy cuộc sống quý giá của con gái mình. Ông thành lập một công ty để tìm phương cách chữa bệnh, và giúp phát minh ra loại thuốc sau đó cứu sống Megan. Hôm nay Megan đã tròn 20 tuổi - và là sinh viên năm thứ hai tại trường Notre Dame.
Câu chuyện của Megan là về sức mạnh tình cảm vô biên của một người cha với con gái.
Nhưng quá trình phê duyệt chậm chạp và mang nặng tính hành chính của chúng ta tại Cơ quan Quản lý Thực phẩm và Dược phẩm đã ngâm nhiều phát minh như thế, giống như loại thuốc đã cứu sống Megan, không đến được tay bệnh nhân.
Nếu chúng ta cắt giảm những hạn chế, không chỉ ở FDA nhưng cả trong Chính phủ, rồi thì chúng ta sẽ được ban phước lành với nhiều phép lạ như Megan.
Trong thực tế, con em chúng ta sẽ lớn lên trong một quốc gia của những phép lạ.
Nhưng để đạt được điều này trong tương lai, chúng ta phải làm phong phú thêm tâm hồn của mọi trẻ em Mỹ.
Giáo dục là vấn đề quyền dân sự trong thời đại chúng ta.
Tôi kêu gọi các nghị sĩ của cả hai đảng thông qua dự luật giáo dục sẽ cấp ngân sách cho các trường học có chương trình hỗ trợ cho học sinh với hoàn cảnh khó khăn, trong đó có hàng triệu trẻ em người Mỹ gốc Phi và gốc Châu Mỹ La tinh. Các gia đình được quyền tự do chọn lựa trường học cho con em của mình -- trường công, trường tư, trường nội trú, trường điểm, trường đạo hay ngay cả giáo dục tại nhà.
Tham dự với chúng ta hôm nay tại hội trường này có một phụ nữ đáng chú ý – đó là cô Denisha Merriweather. Ở tuổi thơ ấu Denisha có hoàn cảnh rất khó khăn khi đi học và phải ở lại lớp 3 đến hai lần. Nhưng rồi Denisha đã xin vào học tại một trường tư được trợ cấp bằng học bỗng của chương trình tín dụng thuế. Hôn nay, Denisha là người đầu tiên trong gia đình của cô tốt nghiệp – không những trung học mà cả đại học. Trong năm nay Denisha sẽ lấy bằng thạc sĩ ngành công tác xã hội.
Chúng tôi muốn tất cả trẻ em sẽ vượt qua được cái vòng luẩn quẩn của nghèo khổ như trường hợp của cô Denisha.
Nhưng để phá vỡ cái vòng luẩn quẩn nghèo đói đó, chúng ta phải đập tan cái vòng bạo động trước.
Tỉ lệ giết người trong năm 2015 tăng lên đến mức cao nhất trong một năm so trong gần nửa thế kỷ qua.
Tại Chicago, chỉ riêng trong năm qua có hơn 4.000 bị bắn chết, và tỉ lệ giết người tính đến thời điểm này trong năm nay thậm chí còn cao hơn.
Điều này không thể chấp nhận được trong xã hội của chúng ta.
Mỗi đứa trẻ ở Mỹ phải được lớn lên trong một môi trường cộng đồng an toàn, được học hành tại những trường học tốt, và có điều kiện tìm được việc làm lương cao.
Nhưng để xây dựng được tương lai đó cho nước Mỹ, chúng ta phải hợp sức – không phải chống lại – mà hợp sức với các nhân viên thực thi công lực của chúng ta.
Chúng ta phải bắt những nhịp cầu kết nối sự hợp tác và lòng tin – chứ không phải ra sức gây bất hòa và chia rẽ.
Cảnh sát là những người thân trong cộng đồng của chúng ta. Họ là bạn hữu là láng giềng, họ là những người cha, những người mẹ, và là con cái trong cộng đồng – mỗi ngày họ đi làm nhiệm vụ, để lại người thân của họ ở nhà trong nỗi lo lắng không biết họ có an toàn về lại nhà hay không.
Chúng ta phải ủng hộ các nhân viên thực thi công lực tuyệt vời đó.
Chúng ta phải chia sẻ với các nạn nhân của tội phạm.
Tôi đã ra lệnh cho Bộ An ninh Nội địa lập văn phòng chăm lo cho các nạn nhân. Văn phòng đó tên là VOICE – viết tắt của cụm từ Nạn nhân của tội phạm do di dân dây ra. Chúng tôi lên tiếng cho những người bị truyền thông báo chí lãng quên, và bị giới đặc quyền bóp nghẹt tiếng nói.
Tham dự với chúng ta hôm nay tại hội trường này có bốn người Mỹ thật quả cảm bị chính phủ của họ lãng quên.
Đó là bà Jamiel Shaw, Susan Olover, Jenna Olover và Jessica Davis.
Đức con trai 17 tuổi của Jamiel đã bị một tên côn đồ là di dân bất hợp pháp theo băng đảng tội phạm giết chết một cách dã man, và tên côn đồ đó vừa ra khỏi tù. Jamiel Shaw Jr. là một thanh niên tuyệt vời, có năng lực, đang chuẩn bị bước vào đại học và cũng sẽ là một trung phong tổ chức tấn công (quaterback) xuất sắc của đội bóng bầu dục của trường. Nhưng cậu ấy chẳng bao giờ có được cơ hội ấy nữa. Cha của cậu thanh niên ấy, đang ngồi trong hội trường với chúng ta hôm nay, đã trở thành một người bạn thân của tôi.
Và bà Susan Oliver và Jessica Davis – chồng của họ là cảnh sát Danny Oliver và thám tử Michael Davis – đã bị sát hại khi đang làm nhiệm vụ ở California. Họ là những trụ cột của cộng đồng của họ. Những người can đảm đó đã bị một kẻ nhập cư bất hợp pháp bắn chết. Tên côn đồ đó đã có tiền án hình sự và trước đó đã hai lần có lệnh truật xuất.
Ngồi cạnh bà Susan là cô con gái Jenna. Này Jenna: Con phải hiểu rằng cha của con là một anh hùng, và tối nay con được cả nước Mỹ yêu quý con, ủng hộ con và cầu nguyện cho con.
Với Jamiel, Jenna, Susan và Jessica: tôi muốn quý vị hiểu rằng – chúng tôi sẽ không bao giờ ngừng tranh đấu cho công lý. Người thân yêu của quý vị sẽ không bao giờ bị lãng quên, chúng tôi luôn ghi nhớ và vinh danh họ.
Cuối cùng, để bảo vệ an toàn cho nước Mỹ, chúng ta phải cung cấp cho các quân nhân nam nữ trong quân đội Hoa Kỳ những gì mà họ cần để ngăn chặn chiến tranh – và khi cần – họ phải đánh và thắng.
Tôi sẽ gởi cho Quốc hội dự thảo ngân sách để kiện toàn quân đội, không để cho quốc phòng bị cô lập nữa, và kêu gọi tăng chi tiêu cho quốc phòng lên một mức cao nhất trong lịch sử nước Mỹ.
Dự chi ngân sách của tôi cũng sẽ tăng ngân quỹ cho các cựu chiến binh của chúng ta.
Các cựu chiến binh của chúng ta đã thực thi nghĩa vụ cho đất nước, và bây giờ chúng ta phải làm nghĩa vụ của chúng ta với họ.
Những thách thức và chúng ta đối diện rất lớn. Nhưng người dân Mỹ chúng ta lớn hơn nhiều.
Và không ai vĩ đại và can đảm hơn các quân nhân chiến đấu cho nước Mỹ.
Chúng ta thật may có sự tham dự của bà Carryn Owens, quả phụ của một Biệt kích Hải quân Mỹ, Thượng sĩ William “Ryan” Owens. Ryan đã hy sinh cũng như khi anh còn sống là một chiến sĩ, một anh hùng -- anh đã chiến đấu chống khủng bố và bảo vệ tổ quốc của chúng ta.
Tôi vừa trao đổi với Tướng Mattis và được ông xác nhận rằng – tôi xin trích: “Ryan tham gia một cuộc đột kích giành được thẳng lợi lớn, thu thập được một lượng lớn thông tin tình báo giúp mang lại nhiều chiến thắng nữa trong cuộc chiến chống kẻ thù của chúng ta trong tương lai.” Di sản của Ryan là bất tử. Như kinh thánh dạy chúng ta rằng không có tình yêu thương nào lớn hơn sự hy sinh của một con người cho bạn hữu của mình. Ryan đã hy sinh mạng sống của mình cho bạn hữu, cho tổ quốc và cho sự tự do của chúng ta – chúng ta mãi mãi tri ân anh.
Với những đồng minh đang thắc mắc Mỹ sẽ là một người bạn thế nào, hãy nhìn ngay các anh hùng trong sắc phục của Mỹ.
Chính sách ngoại giao của chúng ta sẽ tham gia trực tiếp, mạnh mẽ và có ý nghĩa với thế giới. Sự lãnh đạo của nước Mỹ dựa vào lợi ích an ninh quan trọng của chúng ta và chúng ta chia sẻ lợi ích đó với các đồng minh của chúng ta trên toàn cầu.
Chúng ta mạnh mẽ hậu thuẫn NATO, liên minh gắn kết qua những giềng mối của hai cuộc Thế Chiến hạ bệ chủ nghĩa phát xít và một cuộc Chiến Tranh Lạnh đánh bại Chủ Nghĩa Cộng Sản.
Nhưng các đối tác của chúng ta phải đáp ứng các bổn phận tài chính.
Và giờ đây, từ các cuộc thảo luận rất cương quyết và thẳng thắn của chúng ta, họ đang bắt đầu thực hiện điều đó.
Chúng ta kỳ vọng các đối tác, dù trong NATO, Trung Đông, hay ở Thái Bình Dương, đảm nhiệm vai trò trực tiếp và có ý nghĩa trong các hoạt động cả chiến lược lẫn quân sự, và gánh vác trách nhiệm chi phí của mình.
Chúng ta sẽ tôn trọng các định chế lịch sử, nhưng chúng ta cũng sẽ tôn trọng quyền chủ quyền của các nước.
Các nước tự do là cổ máy tốt nhất để thể hiện nguyện vọng của người dân - và Hoa Kỳ tôn trọng quyền của tất cả các nước tự vạch đường đi của mình. Nhiệm vụ của tôi không phải là đại diện thế giới. Nhiệm vụ của tôi là đại diện Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Nhưng chúng ta hiểu rằng sẽ tốt hơn cho nước Mỹ rất nhiều một khi xung đột giảm đi, thay vì tăng lên.
Chúng ta phải học hỏi từ sai lầm trong quá khứ - chúng ta đã nhìn thấy chiến tranh và sự tàn phá giày xéo trên khắp thế giới.

Giải pháp lâu dài duy nhất cho các thảm họa nhân đạo này là tạo ra các điều kiện để những người bị thất tán có thể trở về nhà an toàn và bắt đầu tiến trình tái thiết.

Nước Mỹ sẵn lòng tìm kiếm những người bạn mới và đón nhận các đối tác mới, nơi các lợi ích chung sẽ song hành. Chúng ta muốn yên bình và ổn định, chứ không phải là chiến tranh và xung đột.
Chúng ta muốn hòa bình, ở bất cứ nơi nào mà hòa bình có thể được tìm thấy. Nước Mỹ hôm nay đã là bạn của các cựu thù trước đây. Một số đồng minh thân cận nhất của chúng ta, nhiều thập niên trước, từng ở phe bên kia trong các cuộc Thế Chiến. Lịch sử đó mang lại cho chúng ta niềm tin về khả năng của một thế giới tốt đẹp hơn.

Hy vọng rằng khi nước Mỹ tròn 250 năm tuổi, chúng ta sẽ nhìn thấy một thế giới an bình hơn, công bằng và tự do hơn.
Trong dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ 100 của đất nước chúng ta, năm 1876, mọi người trên cả nước đổ về Philadelphia để kỷ niệm 1 thế kỷ nước Mỹ đã trải qua. Dịp đó, các nhà xây dựng, các nhà phát minh và các nghệ sĩ đã phô diễn những sáng tạo của mình.

Alexander Graham Bell trình làng phát minh điện thoại.

Remington giới thiệu chiếc máy đánh chữ đầu tiên.

Nỗ lực phát minh ra bóng đèn điện đã sớm được thực hiện.

Thomas Edison ra mắt chiếc máy điện tín tự động và cây bút điện tử.

Hãy tưởng tượng những điều kỳ diệu mà đất nước chúng ta sẽ biết đến vào dịp kỷ niệm sinh nhật lần thứ 250.

Hãy nghĩ về những thành tựu tuyệt vời mà chúng ta có thể đạt được nếu chúng ta để cho ước mơ của người dân được bay bổng.

Chữa trị được các chứng bệnh hoành hành nhân loại không phải là hy vọng quá đáng.

Ghi dấu chân người Mỹ trên những thế giới xa xôi không phải là mơ ước quá tầm.
Hàng triệu người rời khỏi các chương trình trợ cấp để làm việc không phải là một kỳ vọng quá lớn.

Các bà mẹ an toàn không phải sợ hãi trên các ngõ phố, các trẻ em được yên bình trên giảng đường, và các công ăn việc làm để người Mỹ thịnh vượng và phát triển không phải là những đòi hỏi quá tay.

Đạt được tất cả những điều đó là chúng ta đã làm cho nước Mỹ lại vĩ đại hơn bao giờ hết. Cho tất cả người dân Mỹ.

Đó là tầm nhìn của chúng ta. Đó là sứ mạng của chúng ta.
Nhưng chúng ta chỉ có thể đến đích cùng nhau.
Chúng ta là một dân tộc, một vận mệnh.
Chúng ta cùng chung dòng máu.
Chúng ta chào cùng một quốc kỳ.
Và tất cả chúng ta đều do cùng một Thượng Đế tạo ra.
Khi chúng ta đạt thành viễn kiến đó; khi chúng ta kỷ niệm 250 năm tự do vinh quang, chúng ta sẽ nhìn lại đêm nay lúc một chương mới của nước Mỹ vĩ đại được bắt đầu.

Lúc này không còn chỗ cho những suy nghĩ hạn hẹp. Thời đại của những đấu đá vớ vẫn đã lùi về phía sau.

Chúng ta chỉ cần lòng can đảm để chia sẻ những ước mơ chan chứa trong tim.
Sự quả cảm để thể hiện những hy vọng cháy bỏng trong lòng.
Sự tự tin để biến những ước mơ và hy vọng đó thành hành động.
Kể từ nay, nước Mỹ sẽ được tiếp sức mạnh bởi những khát khao, chứ không phải bị đè nặng bởi những lo sợ - được khơi dậy bởi tương lai, chứ không phải bị ràng buộc bởi những thất bại trong quá khứ - và được mở lối bởi tầm nhìn của chúng ta, chứ không phải bị che khuất bởi những nghi kỵ.
Tôi kêu gọi tất cả mọi người hãy nắm bắt sự Tái Sinh của Tinh Thần Nước Mỹ. Tôi yêu cầu tất cả thành viên trong Quốc Hội cùng tôi mơ ước những điều lớn lao, mạnh mẽ, và táo bạo cho đất nước của chúng ta. Tôi kêu gọi mọi người đang theo dõi bài diễn thuyết đêm nay nắm bắt thời khắc này và -
Tin vào bản thân mình.
Tin vào tương lai mình.
Và một lần nữa, tin vào nước Mỹ.
Cảm ơn quý vị, cầu xin Thượng Đế ban phúc lành cho quý vị, và cầu xin Thượng Đế ban phúc lành cho nước Mỹ.
Tòa Bạch Ốc
Ngày 28/2/2017