Showing posts with label QLB. Show all posts
Showing posts with label QLB. Show all posts

Saturday, October 31, 2015

Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân

Thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân

QLB
Người Buôn Gió 


- Ngày 11 tháng 10 năm 2015 trung ương đảng CSVN biểu quyết lần 1 danh sách nhân sự Ban Chấp Hành và cơ cấu nhân sự vào BCT khoá tới.



Bản tin trên báo vietnamnet có đoạn.

"Ban Chấp hành TƯ cơ bản tán thành với Báo cáo của Bộ Chính trị và thảo luận, đề xuất nhiều ý kiến về tiêu chí xem xét trường hợp "đặc biệt" đối với ủy viên TƯ và Uỷ viên Bộ Chính trị, Ban Bí thư khoá 11 tái cử khoá 12, tiêu chuẩn cụ thể của từng chức danh (Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội)

Đây là điểm nhấn lặp lại từ các bản tin trước đó, có thể kết luận bế mạc hội nghị trung ương 12 khoá 11 đã đồng ý đề nghị của Bộ Chính Trị về phương án có những trường hợp '' đặc biệt '' được ở lại.

Ông Nguyễn Tấn Dũng đã làm thủ tướng hai nhiệm kỳ. Bắt buộc nhiệm kỳ tới ông có đi hay ở lại BCT thì vẫn phải rời bỏ chức thủ tướng. Một trong những quy định là người tiền nhiệm có quyền giới thiệu người kế nhiệm. Điểm mặt trong hàng ngũ có thể đảm đương được chức thủ tướng tới đây chỉ có Nguyễn Thiện Nhân.

Nguyễn Thiện Nhân quê gốc ở Cà Mau, Nhân từng học tại Đức và Mỹ, hai siêu cường quốc sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới Việt Nam trong giai đoạn tương lai tới đây. Có bằng giáo sư về kinh tế, ông Nhân cũng chính là người được Nguyễn Tấn Dũng đưa lên làm phó thủ tướng và ủng hộ vào Bộ Chính Trị trong một phiên hội nghị trung ương giữa khoá 11 này.

Trong nội bộ đảng CSVN ông Nhân là người khá hiền lành, bởi thế ông ít mất lòng ai khi được đề cử vào chức vụ thủ tướng.

Một số ý kiến trước đây cho rằng bộ trưởng Công an Trần Đại Quang lên làm thủ tướng. Xét về mặt kinh nghiệm quản lý, kinh nghiệm đối ngoại là hai cái mà cần có nhất ở chức thủ tướng thì ông Quang rất yếu. Hơn nữa một bộ trưởng công an nhảy tót lên làm thủ tướng ngay sẽ mang một bộ mặt u ám, nặng nề cho hình ảnh Việt Nam. Một đất nước mà vốn dĩ công an không gây được thiện cảm trong nhân dân cũng như trên bình diện quốc tế.

Ý kiến khác cho rằng Nguyễn Xuân Phúc, phó thủ tướng thứ nhất sẽ làm thủ tướng. Ông Phúc có kinh nghiệm từ khi làm ở văn phòng chính phủ. Nhưng từ khi được Bộ Chính Trị đưa lên làm phó thủ tướng, được vào BCT. Ông Phúc đã có những trở mặt với người sếp cũ của mình là Nguyễn Tấn Dũng. Một người phản trắc như ông chắc hẳn không được lòng người khác trong trung ương, nhất là kẻ mà ông phản lại đó hiện giờ còn đầy quyền lực thì sự phản đối ông Phúc càng rõ rệt hơn. Không được lòng đám đông trong uỷ viên trung ương, không được lòng BCT vì khi được cất nhắc ông đã không đáp lại những gì người cất nhắc ông hy vọng. Đương nhiên thì người tiền nhệm Nguyễn Tấn Dũng không dại gì mà giới thiệu Nguyễn Xuân Phúc kế nhiệm mình. Ở nhiệm kỳ tới đây Nguyễn Xuân Phúc làm cái bóng mờ ở chức vụ phó thủ tướng, uỷ viên BCT là còn may mắn. Đừng nói tới chuyện làm thủ tướng.

Vượt hơn các đối thủ của mình về học vấn , được lòng đám đông vì bản tính hiền lành, được lòng người tiền nhiệm vì tính dễ bảo. Là nhân vật ít có thể gây biến động cho sự ổn định chính trị. Cơ hội Nguyễn Thiện Nhân làm thủ tướng đến nay phải đạt 80 %.

Các ứng cử viên khác như Vũ Văn Ninh Vũ Đức Đam, Nguyễn Thị Kim Ngân ...đều không nổi bật hoạc thiếu yếu tố nào đó cần thiết để đủ tiêu chuẩn ứng cử vào chức này. Chẳng hạn như Vũ Đức Đam chưa là uỷ viên BCT nên khó có thể đi thẳng từ uỷ viên trung ương đến chức thủ tướng.

Chiếc ghế thủ tướng coi như đã có Nguyễn Thiện Nhân ngồi. Vì sự nhắc đi nhắc lại về trường hợp đặc biệt quá tuổi trong hội nghị này, cho nên người đặc biệt Nguyễn Tấn Dũng sẽ được ngồi vào một trong hai chức là Tổng Bí Thư hoặc Chủ Tich Nước. Nhưng ông Dũng chỉ chịu ngồi chức Chủ tịch nước nếu như người ngồi ở chức TBT là người ít có cá tính mạnh, hay nói cách khác là người dễ bị ông Dũng lấn át. Còn không có ai như vậy, ông Dũng sẽ ngồi vào cái ghế TBT.

Ông Trần Đại Quang sẽ có một trong hai cái ghế còn lại là Chủ tịch nước hay chủ tịch quốc hội. Có lẽ ông Quang sẽ yên vị ở chức quốc hội, lựa chọn hợp với tính cách toạ sơn quan nhìn hổ đấu của ông bấy lâu nay. Là người học luât, ông cần thiết ở vị trí chủ tich quốc hội, nơi mà tới đây rất cần soạn thảo, thông qua nhiều điều luật mới hoặc bổ sung. Hơn nữa ông Quang không dại gì ngồi chiếc ghế chủ tịch nước đang có cơ bị hợp nhất giữa nhiệm kỳ vào chức Tổng bí thư.

Có lẽ để yên tâm nhà cầm quyền Bắc Kinh cũng như tâm lý miền Bắc và sự công bằng về việc quá tuổi ở lại. Trường hợp bí thư thành uỷ Hà Nội lên làm chủ tịch nước là điều có khả năng xảy ra. Một chủ tịch nước kiêm tổng tư lệnh tối cao của quân đội như Phạm Quang Nghị sẽ lấp vơi đi chỗ khuyết mà bộ trưởng quốc phòng Phùng Quang Thanh đã đánh mất. Vị trí của Nghị đảm bảo rằng trong vài năm tới những quyết sách lớn của quân đội Việt Nam vẫn còn trong vòng kiểm soát của Trung Quốc thông qua Phạm Quang Nghị. Như thế đây là vị trí đáng thất vọng nhất trong bốn vị trí mà người dân hay gọi nôm na là tứ trụ.

Trong cuộc đua của những nam nhi này, không có chỗ cho phụ nữ. Bà Nguyễn Thị Kim Ngân người từng được nhiều hy vọng sẽ giữ chức chủ tịch quốc hội, khả năng sẽ về làm bí thư thành uỷ Thành Phố Hồ Chí Minh. Bí thư cũ là Lê Thanh Hải có cơ vào Ban Bi Thư, nhưng cơ nhiều hơn là ông Hải về vườn. Vài tháng trước đây con của ông Hải là Lê Trương Hải Hiếu mới 34 tuổi được ông Hải cất nhắc lên làm chủ tịch quận 12 thành phố HCM. Thường thì những trường hợp cất nhắc con cái trước là trường hợp sắp về hưu, như một sự thoả thuận mặc cả. Còn nếu đi tiếp lên chức cao hơn, không ai vội gì phải cất nhắc con mình lên sớm làm gì để gây dư luận bất lợi.

Một bộ tứ có TBT là Nguyễn Tấn Dũng, chủ tịch nước Phạm Quang Nghị, chủ tịch quốc hội Trần Đại Quang, thủ tướng Nguyễn Thiện Nhân là tương đối nhất trong tình hình hiện nay của đảng cộng sản Việt Nam. Khi chức vụ thủ tướng đã được đàn em mình là Nguyễn Thiện Nhân cầm chắc, thì dù ở chức vụ gì thì Nguyễn Tấn Dũng vẫn là bố già đầy quyền lực trên chính trường Việt Nam trong 5 năm tới đây. Ông Dũng vẫn điều động , chỉ đạo mọi thứ theo ý mình thông qua Nguyễn Thiện Nhân, một nhân vật bù nhìn chỉ xuất sắc hơn thủ tướng bù nhìn khi xưa là Phạm Văn Đồng.

Tuy nhiên thì sau hội nghị trung ương 12 này còn có hội nghị khác nữa để kết thúc vấn đề nhân sự. Nhưng cơ bản nếu không có gì biến động do tác động bên ngoài, cơ cấu quyền lực tứ trụ sẽ được phân bổ như trên. Đó là khả năng khả dĩ nhất mà các ý kiến có thể chấp nhận được.

Người Buôn Gió 

Sunday, October 25, 2015

Gia tộc Lê Thanh Hải bị loại khỏi đảng bộ TP.HCM?

Sunday, October 18, 2015


Gia tộc Lê Thanh Hải bị loại khỏi đảng bộ TP.HCM?

QLB
Hoàng Trần (Danlambao) - Danh sách 69 người tham gia ban chấp hành đảng bộ TP.HCM, nhiệm kỳ 2015-2020 đã không có tên bất kỳ thành viên nào trong gia tộc Lê Thanh Hải.


Con trai lớn của ông Hải là Lê Trương Hải Hiếu, chủ tịch quận 12 đã bất ngờ bị loại khỏi đảng bộ TP.HCM, theo sau số phận vẫn còn chưa rõ ràng của của người cha mình.
Trong khi đó, người em trai ông Hải là Lê Tấn Hùng trước đó đã phải rời khỏi vị trí chỉ huy trưởng lực lượng thanh niên xung phong để sang làm giám đốc tổng công ty Nông nghiệp Sài Gòn.

Những động thái trên chỉ là bước đầu cho thấy thời kỳ mạt vận đối với gia tộc Lê Thanh Hải – trùm tham nhũng số 1 tại Sài Gòn đã tại vị qua suốt 2 nhiệm kỳ bí thư.

Đảng bộ TP.HCM chưa có bí thư

Đại hội đảng bộ TP.HCM sáng ngày 17/10 đã thông báo kết quả ‘bầu chọn’ ra 4 phó bí thư, nhưng chưa có bất kỳ ai được cho giữ chiếc ghế bí thư của thành phố đứng đầu kinh tế cả nước.

Trở thành bí thư thành ủy TP.HCM đồng nghĩa với việc chắc chắn có một suất trong bộ chính trị. Do đó, việc chỉ định nhân sự sẽ được dời lại cho đến sau khi đại hội đảng lần thứ 12 kết thúc.

Phó bí thư thường trực Võ Văn Thưởng là một ứng cử viên nặng ký cho chiếc ghế đầy quyền lực này. Trong khi đó, người tiền nhiệm Lê Thanh Hải dù được giao ‘chỉ đạo thành ủy’, nhưng tương lai chính trị vẫn còn chưa rõ ràng.

Tại đại hội đảng 12 vào năm 2016, ủy viên bộ chính trị Lê Thanh Hải sẽ 66 tuổi. Nếu không được trung ương đảng xét cho vào ‘trường hợp đặc biệt’ thì ông này chắc sẽ phải về hưu.

Tuy nhiên, những xung đột lợi ích đối với thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng sẽ khiến Lê Thanh Hải không có nhiều cơ hội lọt vào hàng ‘tứ trụ’ trong khóa tới.

Nội chiến giữa hai gia tộc

Trước hội nghị trung ương lần thứ 12, cơ quan chặt chém số 1 của ông Dũng là thanh tra chính phủ đã bất ngờ công bố hàng loạt sai phạm của UBND TP.HCM, chủ yếu liên quan đến lãnh vực đất đai và khiếu nại, tố cáo.

Để tránh khỏi cảnh ‘tên bay, đạn lạc’, ông Hải đã phải đưa con trai mình là Lê Trương Hải Hiếu từ quận 1 sang làm chủ tịch quận 12. Kịch bản tương tự đã xảy ra trước đó đối với em trai ông Hải là Lê Tấn Hùng.

Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Hoàng Quân đã không có tên trong danh sách tham gia ban chấp hành đảng bộ, đồng nghĩa với một chiếc vé về vườn trong thời gian sớm.

Phó chủ tịch UBND TP.HCM Lê Mạnh Hà, con trai cựu chủ tịch nước Lê Đức Anh được Nguyễn Tấn Dũng đưa về làm phó chủ nhiệm văn phòng chính phủ. Đây là sự trả ơn đối với ông Anh vì đã có công đỡ đầu quyền lực cho thủ tướng. 

Những động thái triệt hạ lẫn nhau diễn ra trong bối cảnh cuộc chiến quyền lực tại đại hội đảng lần thứ 12 đang diễn ra khốc liệt. Mặc dù là những người ‘đồng chí’ của nhau, nhưng giữa hai gia tộc Lê Thanh Hải và Nguyễn Tấn Dũng từ lâu đã xuất hiện những mối hiềm thù gay gắt.

Tại đại hội đảng lần thứ 11, con trai cả của ông Dũng là Nguyễn Thanh Nghị đã bị loại khỏi đảng bộ TP.HCM – nơi ông Hải đang nắm giữ quyền hành tuyệt đối. Hành động này đã khơi mào cho cuộc nội chiến giữa hai gia tộc cộng sản đầy quyền lực.

Đến gần đại hội đảng 12, sự vươn lên một cách nhanh chóng của hai thái tử đảng Nguyễn Thanh Nghị, Nguyễn Minh Triết đã cho thấy rõ ưu thế đang nghiêng hẳn về cha con Nguyễn Tấn Dũng.

Không ai khác, chính những người cộng sản đang tự chém giết những người đồng chí của mình. Thời mạt vận của gia tộc Lê Thanh Hải đang đến gần hơn bao giờ hết. Hãy cứ chờ xem!


Hoàng Trần

Diệt cộng trước, chống Tàu sau - Chống Tàu trước, diệt cộng sau hay cả hai cùng lúc?

Tuesday, October 6, 2015


Diệt cộng trước, chống Tàu sau - Chống Tàu trước, diệt cộng sau hay cả hai cùng lúc?

QLB
Image result for hai bà trưng
Nguyên Thạch (Quanlambao)


- Ý niệm chống Tàu đã được toàn dân tộc Việt Nam biểu hiện qua rất nhiều thế hệ, hơn ngàn năm suốt chiều dài lịch sử. Ý chí chống lại bọn bành trướng phương Bắc lúc nào cũng hiện hữu trong tiềm thức của mỗi con dân Việt qua các triều đại. Trong những năm gần đây, dưới một thể chế dựa trên bao lực để kiểm soát và cai trị xã hội, đảng CSVN tuy rất hung hãn nhưng cũng tỏ ra rất bất tài, nếu không muốn nói là nhu nhược và hèn hạ trước chuỗi hành động xâm lấn của ngang ngược của Trung cộng. Bởi thế câu thành ngữ thời đại mà tự nó đã nói lên tất cả: "Hèn với giặc, ác với dân".


Với tình yêu đất nước, bổn phận và trách nhiệm, mặc dù Việt Nam Cộng Hòa tuy nhỏ bé, một mặt phải trực diện đối đầu với người anh em là quân cướp Bắc Việt hung bạo, một mặt luôn cảnh giác và căm thù bọn Tàu ô thâm độc, quân đội và chính thể VNCH đã chiến đấu một cách anh dũng kiên cường để tự bảo vệ mình, bảo vệ Tổ Quốc mà cuộc hải chiến với Trung Cộng ở Hoàng Sa vào tháng Giêng 1974 cùng sự hy sinh hào hùng của Hải quân Thiếu tá Ngụy Văn Thà cùng 74 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa là chứng tích chống lại quân xâm lược Tàu cộng.

 
Hành động xâm lược ấy lại tiếp diễn ở Gạc Ma, Cô Lin và Len Đao vào năm 1988 ngày 14 tháng Ba dưới sự nối giáo của tên dị tâm dị tướng Lê Đức Anh dưới cương vị Bộ trưởng Bộ quốc phòng đã tàn nhẫn ra lịnh quân đội cúi đầu làm bia đỡ đạn một cách thảm bại và nhục nhã đưa đến cái chết của 64 chiến binh (trong đó 61 xác cùng 2 tàu HQ-604, HQ-605 đã vĩnh viễn chôn vùi dưới lòng biển) thuộc QĐND Việt Nam. Đây là một trong những bằng chứng cho thấy rằng nhà cầm quyền cộng sản đã qui hàng trước giặc ngoại bang Tàu cộng của một quân đội luôn to mồm tự hào đuổi Pháp thắng Mỹ.


Hơn thế nữa, hành động bán nước của CSVN mà Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười cùng Phạm Văn Đồng là những tên phản bội lại dân tộc qua "Hội Nghị Thành Đô 1990", một mật nghị đầu hàng và bán đứng Việt Nam mà cho tới giờ này những tên cầm quyền kế tiếp vẫn một mực đồng lõa giấu kín, không hề dám hé lộ cho bàng dân thiên hạ biết đó là "những mật nghị" gì.

Inline image
  
Qua hàng chuỗi vụ việc gây hấn và xâm lấn về mặt quân sự lẫn kinh tế, chiếm lĩnh đất liền lẫn biển đảo vốn thuộc chủ quyền không chối cải của VN kèm theo việc cài đặt gián điệp vào guồng máy cầm quyền, Tàu cộng đã biểu hiện những hành động xâm lược của họ một cách rõ nét, không cần phải che đậy. Những hành vi thực hiện mưu đồ xâm lược nó lộ liễu đến độ lớp người dân bình thường dốt nát quê mùa cũng vẫn có thể nhận thấy.

Đứng trước thực thể ngoại thù Trung Cộng đã lộ rõ dã tâm xâm lược và nhà cầm quyền Việt Cộng đã cúi đầu thần phục ngoại bang, phản bội lại với dân tộc, bán đứng quê hương, người Việt Nam ở quốc nội lẫn hải ngoại phải làm gì?.Lật đổ CSVN trước, chống Tàu sau - Chống Tàu trước, diệt cộng sau hay cả hai cùng lúc?.

Câu hỏi trên là những nan đề dẫu biết rằng tất cả đều đồng thuận với nhau về chữ chống và diệt nhưng diệt và chống bằng cách nào?. Khi thực tế chúng ta không có được những yếu tố sau đây:
- Sự thống nhất và đoàn kết (Thờ ơ, vô cảm).
- Tổ chức binh bị, vũ khí, tiền bạc...
- Vận động và kêu gọi nhân loại
- Sự ủng hộ mạnh mẽ của cộng đồng thế giới một cách chính thức.
- Bất tuân dân sự rộng khắp (Vẫn còn ích kỹ, cầu an và sợ hãi)
- Trình độ dân trí về dân chủ, nhân quyền...
Từ những yếu tố chưa có được như nêu trên, chúng ta nên biết mình, biết người để dựng nên cuộc hành trình đấu tranh mà điểm đến phải thấy được kết quả khả quan hầu thoát được thế lực tương đối sừng sỏ là Tàu Cộng và đám theo đuôi là CSVN.

Trước những hành động xâm lược của Trung Cộng và thái độ bán nước của Việt Cộng, sự nung nấu lòng căm hận cũng như như rất bất bình trước những động thái hèn hạ của đảng và nhà nước CSVN, sự đấu tranh là có nhưng phương cách đấu tranh thì có phần không đồng nhất vì một số ý niệm cho rằng: "Muốn chống Tàu Cộng thì phải diệt Việt Cộng trước". Số khác thì: "Muốn diệt Việt Cộng thì phải chống Tàu Cộng trước". Ngoài 2 quan điểm trên, chúng ta còn có ý niệm: "Chống và diệt cả 2". Thế thì, ai đúng?. Ai sai?. Hoặc phải như thế nào?. Đó là thắc mắc của tác giả và rất mong các cao kiến có sự giải đáp thỏa đáng về cả 2 mặt chiến lược chính trị và quân sự.

Trong khi chờ đợi, theo thiển ý thì bản thân người viết nhận thấy rằng:

1- Chống Tàu Cộng và trừ khử cơ chế cộng sản ở Trung Hoa là ưu tiên một. Đây là vấn đề trong phạm trù quốc tế. Sự bất chấp về Đạo lý, Dân chủ, Nhân quyền và Môi sinh để vực dậy của Tàu Cộng đã khiến cho cả thế giới rất bất bình, nhân loại đã nảy sinh sự lo sợ cũng như khinh miệt những gì mà chủng tộc này đã và đang gây tác động trên toàn cộng đồng nhân loại qua tư duy tự cho dân tộc, đất nước Tàu là Trung, họ xem các dân tộc khác là man di mọi rợ, cũng như coi người da trắng là "quẫy lũ". Những hành động cùng tham vọng viển vông mà người Tàu muốn áp đặt để thống trị các dân tộc khác bằng những luận điểm không vững chắc, nếu không muốn nói người Tàu (nạn da vàng) là hiểm họa cho hành tinh địa cầu này. Trước ý niệm bất bình đẳng này, người Tàu sẽ phải trả cái giá của nó bằng những phản ứng thỏa đáng của cộng đồng thế giới, đó là những phản ứng rất tự nhiên.

Trong khối các quốc gia tiên tiến - G7 mà Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ là nơi bị Tàu Cộng nhắm đến để tranh đoạt chiếc ghế siêu cường cũng như vị thế lãnh đạo thế giới. Từ tham vọng ấy, người Trung Hoa luôn giữ thái độ tự đắc và chính sự tự đắc viển vông đó cũng có thể là nguyên nhân đưa đến sự tàn lụi của cả chủng tộc này.
Bước vào thế kỷ của dân chủ, nhân quyền và lối sống văn minh, trật tự thế giới mới sẽ quyết liệt, không nhân nhượng cho những bệ rạc, bảo thủ, độc tài và toàn trị có chỗ đứng để tư tung tự tác nữa. Lối sống công bằng, xã hội nhân ái, yêu quí môi sinh là xu hướng, là nhân sinh quan của các quốc gia tiên tiến khiến toàn thể loài người xem là tiêu điểm để hướng theo.

2- Cộng sản Việt Nam, Bắc Hàn chỉ là những con tép riêu không hơn không kém khi chủ của chúng bị đánh bại. CSVN không thể nào tồn tại khi thế lực chủ của nó là Tàu Cộng sụp đổ, Việt Nam cộng sản sẽ hoàn toàn tê liệt khi đảng này không còn chỗ dựa, đảng sẽ tự chuyển biến và tan rã trước triệu cơn sóng ngầm nổi dậy của toàn dân. Hôm nay roi điện, nhà tù, lá chắn chuyên chính là những thứ xem như là khủng khiếp nhưng những thứ này không là vĩnh viễn. Những tên tội đồ côn an, ác ôn nên hiểu điều đó mà liệu mình.

3- Chống và diệt cả 2 cùng lúc được xem là khả dụng. Theo thiển ý, những người Việt đấu tranh nên góp sức lực cùng trí tuệ để hòa theo xu hướng của cả thế giới là đánh sập Tàu Cộng, đồng thời cũng cố lực lượng đấu tranh để học hỏi kinh nghiệm quản trị và phát triển đất nước, luôn kiên trì vận động, gầy dựng và bảo tồn lượng đấu tranh để sẵn sàng nhận lãnh trách nhiệm khi có biến cố.

Sự khủng hoảng trầm trọng về kinh tế, chính trị hiện nay ở Trung cộng và sắp đến là hỗn loạn về quân sự sẽ làm cho cái đầu thứ 2 của con rắn cộng sản ở phương Đông bị tê liệt và dĩ nhiên ruột gan phèo phổi cộng cả cứt đái của nó là CSVN, Bắc Hàn sẽ ung thối theo sau. Sự trừng phạt của Thượng Đế mà lũ vô thần cộng sản phải đối mặt trước sự nhiệm mầu.

Nguyên Thạch
------------------

Từ đơn giản đến phức tạp - Từ phức tạp trở lại đơn giản

Từ đơn giản đến phức tạp - Từ phức tạp trở lại đơn giản

Image result for đạp đổ cộng sản
Nguyên Thạch (Quanlambao) 

Từ những rắc rối phức tạp trên của một đảng vô tích sự với chuỗi phiền não, bệ rạc, toàn dân có thể đồng loạt cả nước nhất tề đứng dậy chuyển hóa nhũng rắc rối kia bằng một quyết định đơn giản là đạp đổ chúng, khi đồng bào muốn đơn giản thì mọi việc sẽ trở nên đơn giản. Đất nước sẽ thanh thản, trở thành đơn giản, đầy nhân bản khi không còn cộng sản.


*
Mọi vấn đề sinh hoạt trong cuộc sống sẽ đơn giản hay trở nên phức tạp, đơn thuần hay rắc rối, tất cả đều do ảnh hưởng chủ động của con người. Tác động ấy sẽ càng lớn khi uy thế cùng sức mạnh của cá nhân hay tập thể đó ảnh hưởng đến đông đảo khối cá nhân khác hay trên toàn thể xã hội. Trên bình diện quốc gia hoặc ngay cả quốc tế, vị thế của lãnh tụ tài ba hay đảng phái lãnh đạo xuất sắc sẽ đưa một quốc gia hay cả cộng đồng nhân loại đến công bằng, bác ái, dân chủ, hạnh phúc và hòa bình hay lãnh tụ độc tài, thể chế toàn trị, đưa muôn dân đến lầm than khốn khó, đầy dẫy áp bức và bất công.
Trong phạm trù lịch sử trên toàn thế giới qua các thể chế chính trị của nhân loại thì chủ nghĩa cộng sản và mạng lưới tổ chức chính trị, an ninh và xã hội của nó được xem là khắc nghiệt và sắc máu nhất. Dẫu vậy, người ta cũng không thể không công nhận sự hiệu quả của nó, nghĩa là một mạng lưới an ninh dầy đặc đến có thể một con ruồi cũng khó có thể mà thoát được.

Chủ nghĩa cộng sản này đã một thời gây bão tố mà những nhà độc tài kiểu mới muốn dùng nó để thực hiện tham vọng nhuộm đỏ toàn cầu hầu thống trị cả nhân loại dưới bàn tay vô cùng tàn bạo và sắc máu trong hệ thống cai trị, kềm kẹp được xem là bất khả kháng dưới hệ thống tổ chức về an ninh xã hội của Lénine và sau đó là các đồ đệ Stalin, Mao, Hồ... khiến các quốc gia hùng cường như Pháp, Anh, Mỹ... cũng phải trải qua một thời toát mồ hôi hột, rùng mình ớn sợ và đã phải dồn hết mọi khả năng, mọi nỗ lực để dập tắt cho bằng được ngọn lửa đỏ đó đang có nguy cơ quét cả toàn cầu và đe dọa toàn thể nhân loại.

Trong thời "Chiến tranh lạnh", Việt Nam Cộng Hòa đã là một vật hy sinh trong uất hận vì đã bị bức tử. Như đã nêu, cuộc sống đơn giản hay phức tạp thảy đều do tác động của yếu tố con người. Cuộc đời, đôi khi người ta cũng phải chấp nhận những cái vô cùng cay đắng do những người khác tạo ra rồi đem lại cho chính mình. Tuy đau nhói cho miền Nam nhưng dẫu sao điều cay đắng ấy cũng còn lưu lại được những dấu vết cao cả, được là một quốc gia gián tiếp tạo ân huệ tạo làm nền móng cho những bước tiến Tự Do, là cơ hội góp niềm hạnh phúc cho khối đông của những con người đã thọ nạn tại các nước cộng sản Đông Âu và cái nôi của nó là Liên Bang Sô Viết vì Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh hay bị hy sinh bước đầu cho chiến lược giải thể các đảng cộng ấy.

Thuở xa xưa, Việt Nam tuy dân ít, đất hẹp nhưng cũng đã một thời Nam chinh Bắc chiến, chinh Bắc phạt Nam. Cũng có những anh hùng dân tộc Hưng Đạo Đại vương, Quang Trung Nguyễn Huệ, Huyền Trân công chúa, các Chúa Nguyễn. Trong một góc độ nào đó, một cách công tâm, người Việt xưa vì mục đích phát triển bờ cõi nên đã chiếm đất, giết dân của các quốc gia láng giềng khác cũng rất tàn bạo, bởi thế giờ chúng ta, lớp thế hệ con cháu nhận lãnh hậu quả chăng?. (Đây chỉ là "tâm tư" chứ không là câu khẳng định).

Vua Quang Trung

Điện thờ Huyền Trân Công Chúa tại Huế

Chân dung Nguyễn Hữu Cảnh tại dinh Ông xã Kiến An.

Hôm nay, Tổng thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ Obama gặp gỡ Chủ Tịch Trung Cộng Tập Cận Bình, hai con người là hai lãnh đạo của Mỹ và Tàu cộng và cũng gần như là hai lãnh đạo của cả thế giới. Dĩ nhiên họ gặp nhau vì mục đích và quyền lợi giữa 2 quốc gia của họ là chính, song bên cạnh mà về mặt nổi đã cho thấy rằng còn có vấn đề Biển Đông. Vấn đề Biển Đông này trong hiện tại có trở nên rắc rối hay sẽ trở thành đơn giản là phần lớn do tính toán và sự tác động của 2 quốc gia cốt cán này, trong đó sự tranh chấp gồm có: Trung Cộng, Đài Loan,PhilippinesMalaysiaBrunei mà Việt Nam là quốc gia có chủ quyền chính và nhiều nhất.

Obama - Tập Cận Bình 2015

Dựa trên chứng tích của lịch sử và phạm vi phân định về lãnh thổ và lãnh hải của mỗi quốc gia, đồng thời dựa trên Công ước Luật biển 1982, còn gọi tắt là: UNCLOS 1982 thì Việt Nam có chủ quyền rất nhiều đảo và phần biển nhưng dưới áp lực của bá quyền Tàu cộng, kèm theo sự nhu nhược cúi đầu im lặng trước những sự lấn chiếm ngang ngược của ngoại bang nên đảng CSVN đã để mất rất nhiều tài sản của đất nước. Ngạn ngữ dân gian có tả: Con không khóc, mẹ không cho bú, Việt Nam không dám kiện cáo, không muốn (hoặc sợ) thể hiện trách nhiệm và thi hành bổn phận của mình trước quốc dân nhằm mục đích để bảo vệ đất nước, nếu không muốn nói là toa rập, nối giáo với giặc cướp để bán đứng non sông và dân tộc.

Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Phùng Quang Thanh... dẫu thích dẫu không thì cũng đã vỗ ngực xưng tên là những nhà lãnh đạo cho Đảng, Chính phủ và Quân đội nhưng trên thực tế đã trở thành những con thiếu phần người tạo nên những rắc rối, phức tạp về lâu về dài cho đất nước và cho cả dân tộc Việt Nam vốn đã có hơn 4.000 năm lịch sử văn hiến cũng như gần 2.000 năm dựng nước và giữ nước.

Tệ hại hơn thế, đảng CSVN cùng những tên dưới cái mệnh danh là lãnh đạo quốc gia nhưng chẳng những đã không làm được gì để bảo vệ đất nước mà còn bắt nhốt những công dân vì lòng yêu nước muốn đứng lên để góp bàn tay giữ gìn bờ cõi, thật là những nghịch lý không thể nào chấp nhận.



Từ đơn thuần là một Việt Nam với đầy đủ chủ quyền và sự vẹn toàn, Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng và những tên đồ đệ Thái thú đã làm cho đất nước trở nên rối rắm, phức tạp. Côn an, mật vụ của một nhà nước côn đồ đã tạo thêm nhiều điều luật thô bạo, bỉ ổi nhằm giam hãm ý chí chiến đấu, gây bao nỗi sợ hãi để làm nhụt chí muốn vùng dậy của toàn dân trước vòng vây nô lệ Tàu cộng.

Từ những rắc rối phức tạp trên của một đảng vô tích sự với chuỗi phiền não, bệ rạc, toàn dân có thể đồng loạt cả nước nhất tề đứng dậy chuyển hóa nhũng rắc rối kia bằng một quyết định đơn giản là đạp đổ chúng, khi đồng bào muốn đơn giản thì mọi việc sẽ trở nên đơn giản. Đất nước sẽ thanh thản, trở thành đơn giản, đầy nhân bản khi không còn cộng sản.

1/10/2015

Tuesday, August 11, 2015

Đóng kịch

Đóng kịch

QLB
Nguyễn Văn Tuấn - Thỉnh thoảng tôi tự hỏi chính giới Tàu nghĩ gì về đồng nghiệp họ ở Việt Nam. Dù biết rằng qua báo chí chúng ta có thể hiểu là họ không đánh giá cao, nhưng tôi vẫn muốn biết xem họ nghĩ gì. Tình cờ đọc được một đoạn văn được xem là “tối mật” của Mao Trạch Đông viết về Việt Nam làm tôi suy nghĩ về mối quan hệ Việt-Tàu hết sức thú vị. Tôi nghĩ bất cứ ai đang phấn đấu làm bạn với Tàu cộng có lẽ phải ngượng ngùng khi đọc câu của họ Mao.

Họ Mao nói “Nước ta và nhân dân Việt Nam có mối hận thù dân tộc hàng nghìn năm nay. Chúng ta không được coi họ là đồng chí chân chính của mình, đem tất cả vốn liếng của ta trao cho họ. Ngược lại chúng ta phải tìm mọi cách làm cho nước họ ở trong tình trạng không mạnh, không yếu mới có thể buộc họ ở trong tình trạng hiện nay. Về bề ngoài chúng ta đối xử với họ như đồng chí của mình, nhưng trên tinh thần ta phải chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta.” Đọan văn đó được trích từ văn kiện “Sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc trong 30 năm qua” của Bộ Ngoại giao Việt Nam, và được công bố 4/10/1979 (1).
Có lẽ những ai từng theo dõi Tàu không ngạc nhiên về câu nói trên, vì trong cái nhìn của giới chính khách Tàu, Việt Nam là một kẻ phản bội, không thể tin tưởng. Trước khi phát động chiến tranh chống VN, Đặng Tiểu Bình tuyên bố với báo chí quốc tế rằng “Việt Nam là côn đồ, phải dạy cho Việt Nam bài học”. Thật hiếm thấy một nguyên thủ quốc gia nào mà ăn nói du côn như Đặng, nhưng rất có thể y quá giận nên không kiềm chế được ngôn ngữ trước phóng viên quốc tế. (Trớ trêu một điều là tên này vẫn còn được khá nhiều người VN hâm mộ và thần tượng.)
 
Ngay cả thường dân Tàu dường như cũng không có thiện cảm với VN. Báo chí Tàu (nhất là tờ Hoàn cầu Thời báo) ra rả chửi Việt Nam, và đòi gây chiến tranh chống Việt Nam. Trước đây, trong một cuộc thăm dò ý kiến người dân Tàu bên China, kết quả cho thấy phần lớn dân Tàu nghĩ người Việt là phản bội, xảo quyệt, không đáng tin cậy. Trong cái nhìn của họ, Tàu là đại ân nhân của VN, vì Tàu từng giúp Bắc VN đánh Tây, đánh Mĩ. Chưa nói giúp vì động cơ gì, nhưng đó là cái nhìn của họ. Họ cũng nghĩ rằng khi thành công thì VN trở mặt. Họ lấy thái độ của ông Lê Duẩn là một ca tiêu biểu. Trước kia, khi cần vũ khí và tiền bạc của Tàu, thì ông Duẩn tỏ ra thân Tàu; đến khi thấy Liên Xô khá hơn, thì lại chạy theo Liên Xô và quay sang chửi Tàu thậm tệ. Có tài liệu còn cho thấy ông chửi thẳng vào mặt Mao (mà nhiều người xem là dũng cảm, nhưng tôi thì nghĩ thái độ đó không khéo chút nào). Tài liệu trên (1) được công bố dưới thời ông Duẩn. Nhìn như thế thì rõ ràng người Tàu có lí do để ghét Việt Nam.
 
 
Ngày nay thì lịch sử có vẻ tái lập. Chỉ cách đây vài tháng, trước ngày kỉ niệm cuộc chiến 1979, một lãnh đạo của đảng CSVN đã tuyên bố rằng VN vẫn chung thủy với Tàu trong cái "truyền thống đoàn kết quốc tế thủy chung" (2). Rồi mới đây nhất là một phát ngôn trung thành khác từ một tướng lãnh VN: “Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng thân thiện và điều đó không bao giờ thay đổi. Nhiều thế hệ đã qua, nhân dân hai nước đã thiết lập và duy trì mối quan hệ, cùng tồn tại, hình thành rất nhiều điểm tương đồng về văn hóa” (3).
 
 
Đặt quan điểm chung thuỷ này với nhận định "Chúng ta không được coi họ là đồng chí chân chính của mình, đem tất cả vốn liếng của ta trao cho họ ... Về bề ngoài chúng ta đối xử với họ như đồng chí của mình, nhưng trên tinh thần ta phải chuẩn bị họ trở thành kẻ thù của chúng ta" trên đây, ai cũng có thể thấy có gì đó không “add up” (nói theo tiếng Anh), hay không ăn khớp. Câu nói của Mao còn sờ sờ ra đó, ngay trên báo chí "chính thống". Câu nói của Đặng Tiểu Bình cũng còn đó trên giấy trắng mực đen. Những câu nói xách mé và xấc xược của các tướng lãnh Tàu cộng và bỉnh bút của Hoàn cầu Thời báo vẫn còn lưu lại đó. Trước những lời nói xấc xược và khinh bỉ của Tàu như thế mà những người ở vị trí lãnh đạo quốc gia lại thề thốt "thuỷ chung" với họ! Thật không thể nào hiểu nổi.
 
 
Chỉ có một cách giải thích là cả hai phía, Tàu và Việt Nam, đều đóng kịch. Chẳng ai tin ai cả, Tàu chẳng bao giờ tin Việt Nam, và Việt Nam lúc nào cũng nghi ngờ Tàu. Những ngôn từ hoa mĩ là chỉ nói cho có, chứ trong thâm tâm thì người nói nghĩ ngược lại. Thật ra, đó cũng chính là tình nghĩa đồng chí của những người cộng sản, ngay cả trong cùng một nước và cùng cộng đồng dân tộc. Bề ngoài thì cười cười, tay bắt, tay ôm, hôn hít (ghê ghê), nhưng trong bụng thì một bồ dao găm, muốn thanh trừng lúc nào cũng được. Đúng như Nguyễn Du từng tả: "Bề ngoài thơn thớt nói cười / Mà trong nham hiểm giết người không dao".
 
 
Facebook

_________________________





Wednesday, August 5, 2015

Thanh trừng cá nhân - khủng bố tập thể: 3X thâu tóm quyền lực

Tuesday, August 4, 2015

Thanh trừng cá nhân - khủng bố tập thể: 3X thâu tóm quyền lực

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Trong khoảng thời gian gần 3 năm, kể từ sau cú ngựa về ngược tại Hội nghị TƯ 6 - Khoá XI vào tháng 10 năm 2012, đồng chí X đã tiến hành một kế hoạch thâu tóm quyền lực tinh vi và tàn độc nhất trong lịch sử đảng CSVN. 

Nối kết số phận của Phạm Quý Ngọ, Nguyễn Bá Thanh, Phùng Quang Thanh sẽ hình thành một bức tranh chan hòa màu đỏ của chết chóc và màu đen của sợ hãi. Tác giả của nó là đồng chí X.
Để thấy rõ hơn những gì đã và đang xảy ra đối với Phùng Quang Thanh, chúng ta thử nhìn lại cái chết của Nguyễn Bá Thanh. Để thấy được vì sao Nguyễn Bá Thanh chết, lại cần nhìn lại phiên bản qua đời của Phạm Quý Ngọ. 

Cái chết của Thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ

Phạm Quý Ngọ chết vào ngày 18 tháng 2 năm 2014, mở đầu cho chiến dịch thanh trừng cá nhân - khủng bố tập thể của 3X.

Phạm Quý Ngọ trở thành con ngựa chết trong bối cảnh phe cánh, đàn em của 3X bị đem ra xét xử bởi vụ Vinalines. Tương tự như Nguyễn Bá Thanh và Phùng Quang Thanh sau này, những hình ảnh, sinh hoạt, tin tức về Phạm Quý Ngọ trước ngày 18 tháng 2 không cho thấy chỉ dấu nào về một người bị ung thư gan chỉ còn vài tuần, hay vài ngày nữa là chết. Cái chết của Ngọ là để bịt mồm Ngọ, đình chỉ điều tra Ngọ trong vụ hối lộ Vinalines, nhưng quan trọng hơn cả, nó đã được dùng như là một thông điệp để gửi đến đối tượng chính lúc bấy giờ là Nguyễn Bá Thanh: Liệu Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh có lá gan lớn hơn Phạm Quý Ngọ để tấn tới và phanh phui những mảng tối trong vụ án Vinalines và từ đó đánh tan sự nghiệp chính trị của 3X?

Cái chết của Trưởng ban Nội chính Trung ương Nguyễn Bá Thanh

Nếu chỉ để loại Nguyễn Bá Thanh ra khỏi vòng chiến thì với khả năng kiểm soát thông tin toàn diện, "phiên bản" về cái chết của Nguyễn Bá Thanh rất đơn giản: nhà nước thông báo Thanh bị suy tủy hay một bệnh hiểm nghèo nào đó; Thanh sang Mỹ chữa bệnh; Thanh qua đời... 

Tuy nhiên, mục tiêu của đồng chí X không chỉ nằm ở sự sống chết của Bá Thanh mà ở sự sống còn cho sự nghiệp chính trị của ông ta: những lá phiếu tín nhiệm của 198 UVTƯĐ trong Đại hội TƯ 10. 198 UVTƯĐ về dự Hội nghị TƯ 10 là đối tượng mà 3X nhắm đến qua cái chết của Bá Thanh. Điều mà ông ta muốn đạt được: khủng bố tinh thần 198 ủy viên này buộc đa số họ phải thần phục ông ta.

Để thực hiện được chiến thuật khủng bố tinh thần, trang blog Chân Dung Quyền Lực (CDQL) được cho ra đời. 

CDQL có 2 nhiệm vụ: (1) "mở hồ sơ" tài sản của một số quan chức đối thủ của 3X và (2) tạo sự quan tâm "sâu sắc" đến cái chết của Nguyễn Bá Thanh. Cả hai nhiệm vụ này đều hướng đến một mục tiêu: gieo rắc sợ hãi trong nội bộ đảng, cụ thể là 198 UVTƯĐ. 

CDQL trong thời gian ngắn trở thành trang blog "nóng" nhất nước và nó đã đạt được mục tiêu "chiến lược" của 3X: (1) Các đối thủ giàu có của 3X phập phòng không biết đến khi nào mình bị lên bản phong thần và (2) Hình ảnh Nguyễn Bá Thanh bị đầu độc phóng xạ trở thành nỗi ám ảnh cho mỗi cá nhân - nếu nó xảy ra cho Thanh thì có thể xảy ra cho mình.

Trong chiến dịch "gieo rắc phóng xạ sợ hãi Nguyễn Bá Thanh", một số "tactic" chiến thuật được sử dụng:

- Cung cấp những tin tức vô lý, thiếu minh bạch, gây nghi ngờ theo kiểu "tau có chi mô" từ truyền thông lề đảng, để:

- "Mở lối" cho truyền thông lề Dân dựa vào những tin tức nửa nạc nửa mỡ của lề đảng mà phân tích, bình luận, nhồi sóng dư luận và dẫn đến kết luận chung: Nguyễn Bá Thanh bị hạ độc thủ.

- Dùng một phương tiện không "chính thống" là CDQL để che dấu tông tích và thông tin những dữ kiện chỉ có thể có được từ những người đang nắm những vị trị cao cấp của guồng máy.

- Kéo dài sự việc, gây hoang mang và sợ hãi trong lòng nội bộ đảng.

Hệ quả là các đảng viên, đặc biệt là 198 UVTƯĐ theo dõi, đọc báo lề dân và lề... 3X để từ đó ngầm hiểu với nhau rằng: Nguyễn Bá Thanh không chết vì bệnh tật mà là bị giết. Ai là thủ phạm? Câu trả lời không khó cho các UVTƯĐ và những đảng viên đàn em thân tín vốn am hiểu thế lực của từng phe phái, "bản lĩnh" cũng như độ "máu lạnh" của từng "đồng chí".

Những thủ đoạn tàn bạo và cách thông tin của CDQL đã mang đến chiến thắng "huy hoàng" cho Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị TƯ 10. Kết quả bỏ phiếu tín nhiệm Nguyễn Tấn Dũng đứng đầu bảng đã được thông báo, không phải do tuyên giáo đảng, mà do Chân Dung Quyền Lực tung ra. 

Ngày 12 tháng 1, 2015 Hội nghị TƯ 10 bế mạc. Chỉ 2 tuần sau, vào ngày 27.1.2015, một biến cố lịch sử xảy ra về nhân sự đảng: từ 198 người, con số UVTƯĐ vọt lên 290 người. Trong bối cảnh thắng thế của 3X, việc biểu quyết để có số lượng người gia tăng kỷ lục này chắc chắn đến từ phía 3X và đa số những người mới sẽ là người của ông ta. Nếu với con số 198, đồng chí X đã thắng lớn trong Hội nghị TƯ 10 thì với 290 người, trong đó đa số 92 thành viên mới là người của 3X thì chúng ta có thể nói đồng chí X đã hoàn tất sứ mạng thâu tóm quyền lực và "sắp" giữ được ngôi vị độc tôn.

Ngày 29.01.2015, Chân Dung Quyền Lực tạm thời ngưng hoạt động sau khi hoàn tất chiến dịchThanh trừng cá nhân - khủng bố tập thể của 3X.

Nắm được TƯĐ là nắm phần thắng trong cán cân lực lượng phiếu bầu quyết định nhân sự trong Đại hội đảng 12. Tuy nhiên, còn một nguy cơ lớn: đó là cái ghế Tổng bí thư mà kẻ thân Tàu nhất đang nhắm đến. Kẻ đó là Phùng Quang Thanh. Nguy cơ mất ghế vào tay Thanh không đến từ cuộc bỏ phiếu TƯĐ mà đến từ những nòng súng chĩa vào dinh Thủ tướng: một cuộc đảo chánh từ quân đội. Mất ghế lần này sẽ đồng nghĩa với mất mạng. Đối với 3X, để vừa thâu tóm quyền lực trong nội bộ 290 thành viên UVTƯĐ, vừa giữ địa vị độc tôn, hiểm họa từ phía quân đội phải được giải quyết. Do đó, Phùng Quang Thanh phải ra đi.

Số phận của Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh

Có thể nói rằng sau ngày 19.06.2015, là ngày Phùng Quang Thanh gặp Bộ trưởng Quốc phòng Pháp, số phận của Thanh đã được định đoạt. 3X đã chọn thời điểm tốt nhất để ra tay: loại bỏ tên tướng thân Tàu đang bị lên án trong thời điểm toàn đảng và cả nước đang lên đồng với chuyến đi Gần Mỹ Xa Tàu của Nguyễn Phú Trọng và bầy đàn.

Khi Nguyễn Tấn Dũng trở thành lãnh tụ của Đại hội Thi đua quyết thắng toàn quân của Bộ Quốc phòng tại Hà Nội vào sáng 1/7/2015 thì một cuộc "đảo chánh" trong hàng ngũ lãnh đạo của quân đội xem như đã xảy ra. Không riêng gì Phùng Quang Thanh, chắc chắc những tay chân bộ hạ của Thanh, lẫn con trai là đại tá Phùng Quang Hải, cùng với gia đình của Thanh đã bị khống chế và quản thúc toàn bộ.

Tuy nhiên, tương tự như phiên bản Nguyễn Bá Thanh, 3X đã không "đơn giản hóa" kịch bản Phùng Quang Thanh. Nó lại được tiếp tục thực hiện theo hướng nhiễu loạn thông tin, tạo nhiều nghi vấn về tình trạng sống chết của Thanh và tiếp tục khủng bố tinh thần những "đồng chí" nhưng không "đồng bọn" (hàng loạt quan chức xin nghĩ hưu non trước đại hội 12 là một chỉ dấu). 

Trước hết, giống như lá gan của Quý Ngọ, tủy não của Bá Thanh, buồng phổi của Quang Thanh được dùng cho kịch bản chết vì bệnh hoạn. Tương tự như 2 cái chết trước, các thành viên của Ban bảo vệ sức khoẻ TƯ được cho vào cuộc để sửa soạn cho cái chết của Quang Thanh.

Nhìn lại sự việc, xác suất Phùng Quang Thanh sau khi gặp Bộ trưởng Quốc phòng Pháp vào ngày 19 tháng 6, trở lại Hà Nội và bay ngược sang Paris vào ngày 24 tháng 6 để chữa bệnh là tương đối thấp. Kịch bản Phùng Quang Thanh sau khi gặp ông từ Pháp trở về và bị "một cú đảo chánh" sau đó cả Thanh, gia đình cùng toàn bộ tay chân các tướng lãnh cùng phe bị khống chế, quản thúc là cao. 

Kịch bản dự trù của Quang Thanh lẽ ra cũng sẽ giống như Bá Thanh: 

Từ Pháp trở về. Không không thấy. Tau khỏe có chi mô. Đồng chí Bộ trưởng bắt đầu ăn được. Tình trạng sức khỏe của đồng chí Phùng Quang Thanh suy yếu, phổi không làm việc. Các đồng chí Nguyễn Kim Tiến, Nguyễn Xuân Phúc... vào thăm đồng chí Phùng Quang Thanh. Đồng chí Phùng Quang Thanh qua đời.

Hoặc: 

Đồng chí Phùng Quang Thanh sau một thời gian trị liệu đã qua khỏi cơn hiểm nghèo. Tuy nhiên, theo lời khuyên của bác sĩ Pháp, đồng chí Phùng Quang Thanh khó có thể duy trì được sức khoẻ nếu vẫn tiếp tục công việc. Do đó, đồng chí Phùng Quang Thanh sẽ ở lại Pháp để được chăm sóc... Con đường lưu vong được êm ái mở ra.

Viễn ảnh nào sẽ xảy ra tùy vào mức độ khủng bố mà 3X muốn gieo vào đầu phe đối nghịch.

Rất... tiếc, kịch bản bị đổi vào giờ phút chót với sự xuất hiện cấp tốc của phó thủ tướng Tàu cộng: Trương Cao Lệ. Trong một chuyến thăm được cho là theo lời mời của Phó thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, ngày 16 tháng 7, 2015 Trương Cao Lệ đã gặp 3 nhân vật cao cấp nhất của tập đoàn cai trị CSVN là Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang và Nguyễn Tấn Dũng. Đằng sau những lời tuyên bố ngoại giao chung chung, mục tiêu của chuyến đi là để giải cứu Phùng Quang Thanh - đứa con hoang trung thành với thiên triều. 

Tuy nhiên nếu Phùng Quang Thanh là một đứa con hoang dễ dạy thì đồng chí X là một đứa con hoang tương đối... mất dạy. Bởi vì:

Sau khi chữa bệnh và được "nhân dân quan tâm lo lắng", sau khi bị những "thành phần phản động" tung tin đồn thất thiệt, sau khi phó Tổng tham mưu trưởng Võ Văn Tuấn phải thanh minh thanh nga về tình trạng "không có gì cả" của đại tướng, khúc phim Bộ trưởng Phùng Quang Thanh "về nước" đáng lẽ phải được trình diễn một cách linh đình, có tiếp xúc báo chí để xoá tan mọi nghi vấn, phản phé lại truyền thông lề Dân, trụ lại vị trí Bộ trưởng Quốc phòng như Trương Cao Lệ mong muốn... 

Ngược lại đạo diễn 3X:

- Đã "cho Thanh về nước" với một tấm hình chụp từ xa, không rõ diện mạo của Thanh, tạo nên nguồn dư luận Phùng Quang Thanh "về từ Paris" là một người giả mạo. 

- "Cho" Phùng Quang Thanh ở lại trụ sở Bộ Quốc Phòng không về nhà riêng gặp vợ con, tạo nên luồng suy nghĩ Thanh đang bị khống chế hay Thanh là Thanh giả, sẽ bị lộ nếu gặp người thân.

- Tung ra những hình, clip của Phùng Quang Thanh, có hình cho thấy là Phùng Quang Thanh giả mạo, có hình/clip là Phùng Quang Thanh cũng vóc dáng của Phùng Quang Thanh trước đây, nhưng thần sắc khác hẳn.

- Tuyên bố Phùng Quang Thanh sẽ viếng lăng Hồ Tập Chương nhưng sau đó không xuất hiện để nhồi sóng dư luận báo lề dân.

- "Cho" Phùng Quang Thanh chính thức xuất hiện với tư thế Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, chủ trì và là người xếp sòng của buổi văn nghệ ‘Khát vọng đoàn tụ’ diễn ra tối 27/7/2015 và sau đó chào đón Chủ tịch nước Trương Tấn Sang lên sân khấu xuống sân khấu bằng bản "Ca ngợi tổ quốc" của Tàu cộng. Tức là "nó" vẫn là đứa thân Tàu!

- "Cho" Phùng Quang Thanh lúc hiện lúc biến trong phiên họp chính phủ định kỳ tháng 7 để tạo thêm ấn tượng về tình trạng không thể hoạt động, họp hành lâu được của Phùng Quang Thanh.

- Toàn bộ khúc phim Paris trở về Hà Nội, khác với Nguyễn Bá Thanh "không không thấy", lần này Phùng Quang Thanh có được "thấy" mà "không không nghe". Điều này dẫn đến nghi vấn (1) PQT thật đã chết và PQT đang thấy là giả, hoặc (2) có một tên PQT giả mặt mày láo liên và một PQT thật nhưng đang ngu ngơ khờ khờ (vì bị chích thuốc), mất khả năng diễn đạt, trình bày. Tất cả nhằm dẫn đến việc loại trừ Phùng Quang Thanh - không thể chấp nhận một tên giả hình là bộ trưởng hay một tên thật nhưng bị thiểu năng tiếp tục làm bộ trưởng. Cách này cũng giúp cho  3X không mang tiếng là đứa con hoang "mất dạy" không nghe lời thiên triều phương Bắc.

Vài điều về 3X

Phùng Quang Thanh là một tên thân Tàu, nô lệ 100% cho Tàu. Phùng Quang Thanh còn tồi bại hơn những nhân vật bán nước đê hèn trong lịch sử như Lê Chiêu Thống. Cho đến nay, chưa có tên Việt gian nào có thể qua mặt được đứa con hoang họ Phùng này với câu nói "Tôi thấy lo lắng lắm, không biết tuyên truyền thế nào, chứ từ trẻ con đến người già [đều] có xu thế ghét Trung Quốc. Ai nói tích cực cho Trung Quốc là ngại. Tôi cho rằng, cái đó là nguy hiểm cho dân tộc."

Câu hỏi được đặt ra: 3X loại trừ Phùng Quang Thanh, một tên nô lệ Tàu số một, có làm cho 3X đương nhiên trở thành kẻ chống Tàu? hay không thần phục Tàu?

Vào ngày 30 tháng 4, 2015, 3X phát biểu: "Tại buổi lễ trọng thể này, một lần nữa chúng ta chân thành cảm ơn các nước XHCN, nhất là Liên Xô, Trung Quốc...". "Đế quốc Mỹ đã ngang nhiên áp đặt chế độ thực dân kiểu mới, biến miền Nam Việt Nam thành căn cứ quân sự của Mỹ, đàn áp tàn bạo Cách mạng miền Nam và tiến hành chiến tranh phá hoại khốc liệt ở miền Bắc. Chúng đã gây ra biết bao tội ác dã man, biết bao đau thương, mất mát đối với đồng bào ta, đất nước ta..."

Một số đảng viên cộng sản, một số chính trị gia với giấc mộng bất chiến tự nhiên thành ủng hộ 3X và tin rằng 3X sẽ là người thay đổi vận mạng của đất nước, đã cố gắng bào chữa rằng 3X bị phe thân Tàu trong đảng áp lực đọc bài diễn văn trên.

Nhìn lại toàn bộ bàn cờ chính trị, sự thắng thế toàn diện của 3X kể từ sau cái chết của Dương Quý Ngọ và Nguyễn Bá Thanh, xác suất 100% là 3X làm chủ bài diễn văn đó.

Đoạn phát biểu trên thể hiện rõ rệt nhất, sắt nét nhất bản chất lươn lẹo và thủ đoạn chính trị xảo trá của 3X. Nó là một chiêu tháu cáy dành cho Hoa Kỳ để sau đó chính khách Hoa Kỳ phải dồn dập chạy sang Hà Nội và phái đoàn đi Mỹ của Nguyễn Phú Trọng toàn là người của 3X.

3X không phải là thành phần thân Tàu hay thân Mỹ mà là người thân Tiền và Quyền Lực. Để đạt được tham vọng đó, 3X hành xử không khác gì Đặng Tiểu Bình đối với 2 con mèo - một con màu Đỏ ở phương bắc và một con mèo Xanh ở phương Tây. Mèo nào cũng được miễn sao đồng chí X giữ được Quyền và hốt được Tiền.

Nhìn lại toàn bộ những chiêu thức, thủ đoạn của 3X, từ những thủ thuật tàn khốc thanh trừng cá nhân để khủng bố tập thể, cách thức khuynh loát và khai dụng truyền thông lề đảng lẫn lề Dân, thủ thuật nhiễu loạn thông tin, vàng thau lẫn lộn, sống chết mờ mờ ảo ảo và gây sốt dư luận dẫn đến cơn sốt rét toàn thân của các đối thủ đồng chí... liệu tương lai đất nước VN sẽ khá hơn khi một tên lú được thay thế bởi một tên gian hùng vượt trội? Liệu nhân quyền, tự do, dân chủ có còn bị cầm tù hay sẽ bị ám sát, thủ tiêu theo kiểu mafia điện Kremlin?

Câu trả lời là có những màu đen, đen hơn những màu xám đậm. Tương lai Việt Nam sẽ mãi tăm tối cho dù bộ trưởng quốc phòng là Phùng Quang Thanh hay một tên nào khác, thân Tàu hay thân Mỹ, cho dù tổng bí thư đảng, chủ tịch nước nằm trong tay Trọng lú hoặc Sang hèn hay Dũng xà mâu. Việt Nam sẽ mãi tăm tối nếu tập thể người dân vẫn tiếp tục thờ ơ, sợ hãi, giao phó số phận của mình và của đất nước vào tay một giai cấp thống trị bao gồm những đảng viên cộng sản và gia đình của chúng ngày đêm bán rẽ tổ quốc và làm giàu trên mồ hôi, xương máu của người dân. 

05.08.2015

Vũ Đông Hà